Bài viết

Đôi Dép Cao Su

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh chiến sĩ Nguyễn Văn Nam nhập ngũ năm 1967. Ngày lên đường, hành trang của anh rất đơn sơ: vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước và một đôi dép cao su được cắt từ lốp xe cũ.

Đôi dép ấy do chính cha anh làm.

Trước lúc chia tay, ông đưa đôi dép cho con trai và nói:

– Không đẹp nhưng bền lắm. Mang theo để nhớ quê nhà.

Nam nâng niu nhận lấy.

Những năm tháng chiến tranh, đôi dép cùng anh đi qua biết bao chặng đường. Từ những cánh rừng Trường Sơn ngút ngàn đến những con đường đầy bùn đất sau mưa, đôi dép vẫn bền bỉ theo chân người lính.

Có lần đơn vị hành quân liên tục nhiều ngày. Đường núi sắc nhọn làm dép bị đứt quai.

Nam không nỡ bỏ đi.

Anh tìm dây rừng buộc lại rồi tiếp tục sử dụng.

Đồng đội đùa:

– Cậu quý đôi dép hơn cả tài sản.

Nam cười:

– Đây là quà của cha tôi mà.

Một lần khác, trong trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày, nhiều chiến sĩ bị hỏng giày. Nam tháo đôi dép của mình cho một đồng đội bị đau chân.

Người đồng đội từ chối:

– Cậu đi bằng gì?

Nam đáp:

– Tôi còn khỏe, đi chân đất cũng được.

Chính sự giản dị ấy khiến ai cũng quý mến anh.

Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, Nam bị thương và phải chuyển về tuyến sau điều trị. Khi thu dọn đồ đạc, điều đầu tiên anh tìm là đôi dép cao su đã bạc màu theo năm tháng.

Ngày đất nước thống nhất, Nam trở về quê hương.

Đôi dép cũ được anh giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ.

Nhiều năm sau, mỗi khi kể chuyện cho con cháu nghe, anh thường chỉ vào đôi dép đã mòn vẹt và nói:

– Chiến tranh đã qua, nhưng đôi dép này nhắc ông nhớ về những người đồng đội, về những năm tháng gian khổ mà hào hùng.

Đối với nhiều thế hệ người lính Việt Nam, đôi dép cao su không chỉ là vật dụng thường ngày. Nó còn là biểu tượng của ý chí vượt khó, của đức tính tiết kiệm và tinh thần kiên cường trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn