Bài viết

Đôi Dép Cao Su

Quảng Trị24/06/2026Đoàn xã Triệu Phong (Đoàn xã Triệu Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn giữ một đôi dép cao su đã sờn mòn, quai cháy xém, đế dày mà méo mó theo từng bước chân. Người ta nhìn vào chỉ thấy một vật vô tri. Nhưng với tôi, đó là kỷ vật thiêng liêng của anh Dũng – người đồng đội đã cùng tôi đi qua những ngày chiến tranh dữ dội nhất.

Anh Dũng to khỏe, hiền khô, lúc nào cũng nói:
“Có đôi dép Trường Sơn là đi khắp núi rừng, đạn bom cũng không làm khó được.”
Đôi dép ấy theo anh băng qua suối cạn, trèo đèo dốc đá, dẫm lên đất nóng hừng hực của những vùng mới bị bom cày nát.

Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị chúng tôi phục kích trên sườn đồi. Đất đỏ khô, bụi tung mù trời. Trong lúc di chuyển vị trí, anh Dũng phát hiện bãi mìn của địch. Anh ra hiệu cho chúng tôi dừng lại rồi lặng lẽ bò lên kiểm tra.
Chỉ một tiếng tách rất khẽ vang lên. Tôi lao đến thì thấy anh nằm bên miệng hố đất, máu tràn qua đôi dép cao su còn vướng trên chân.

Trước khi nhắm mắt, anh nắm tay tôi, khẽ nói:
“Giữ đôi dép… để nhớ bước chân tụi mình đã đi.”

Chúng tôi chôn anh dưới gốc cây rừng, nơi anh từng ngồi vá quai dép sau mỗi chuyến hành quân. Tôi gom đôi dép về, gói trong tấm ni-lông cũ, mang theo suốt quãng đời còn lại.

Hòa bình, tôi trở lại chiến trường xưa. Màu đất vẫn đỏ như lần cuối nhìn anh. Tôi đặt đôi dép xuống chân đồi, để gió rừng thổi qua những vết sờn cũ.

Đôi dép cao su ấy không còn dùng để đi nữa, nhưng nó đã đi hết một tuổi trẻ oanh liệt.
Nó mang dấu chân của tình đồng đội, của lòng dũng cảm, và của những con người sẵn sàng bước vào lửa đạn để đất nước hôm nay được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn