ĐÔI DÉP CAO SU
Đôi dép cao su cũ theo người lính Trần Văn Hùng qua những chặng đường chiến đấu đầy gian khổ. Một vật dụng bình dị nhưng trở thành biểu tượng của ý chí vượt khó, tinh thần tiết kiệm và sự bền bỉ của người lính.
rần Văn Hùng nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi.
Ngày lên đường, gia đình không có nhiều thứ để chuẩn bị cho anh. Người cha chỉ đưa cho Hùng một chiếc khăn tay và dặn:
– Vào đơn vị cố gắng nghe lời chỉ huy, thương yêu đồng đội.
Hùng mang theo chiếc ba lô nhỏ và đôi dép cao su.
Đôi dép ấy đã theo anh qua những con đường rừng, những đoạn đất lầy và những chặng hành quân dài.
Một lần hành quân giữa trời mưa, quai dép của Hùng bị đứt.
Người đồng đội Nguyễn Văn Minh bảo:
– Bỏ đi, tìm đôi khác.
Hùng lắc đầu:
– Còn sửa được thì còn dùng được.
Anh lấy một đoạn dây dù buộc lại quai dép.
Cả đơn vị tiếp tục hành quân.
Đối với người lính, một đôi dép không đơn thuần là vật dụng. Nó là thứ giúp họ bước tiếp qua những chặng đường gian khó.
Sau nhiều tháng, đôi dép ngày càng cũ.
Có lúc Hùng phải dùng dây buộc nhiều lần.
Có lúc đế dép mòn gần hết.
Nhưng anh vẫn giữ.
Một người đồng đội hỏi:
– Sao không đổi đôi mới?
Hùng cười:
– Đôi này còn đi được.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hùng trở về quê.
Anh mang đôi dép cũ theo mình.
Nhiều năm sau, trong một buổi nói chuyện truyền thống với thanh niên, Hùng mang đôi dép ra.
Một đoàn viên hỏi:
– Bác giữ nó làm gì lâu vậy?
Hùng nhìn đôi dép rồi nói:
– Vì nó nhắc bác nhớ đến những người đồng đội đã từng đi bên cạnh bác.
Cả hội trường im lặng.
Ông nói tiếp:
– Ngày trước, chúng tôi thiếu thốn nhiều thứ. Nhưng chúng tôi không thiếu niềm tin.
Đôi dép cao su sau đó được Hùng đặt trong một chiếc tủ nhỏ.
Nó trở thành kỷ vật của một thời tuổi trẻ.


