ĐÔI DÉP CAO SU
Đôi dép cao su của Bình đã cũ.
Một quai bị sờn.
Đế dép mòn đến mức đi trên đá rất đau chân.
Một người bạn bảo:
“Đổi đôi khác đi.”
Bình lắc đầu:
“Còn đi được.”
Đôi dép ấy được mẹ mua trước ngày anh lên đường.
Mẹ dặn:
“Đi đường rừng nhớ cẩn thận.”
Bình cười:
“Con biết rồi.”
Anh không nghĩ đôi dép sẽ theo mình lâu đến vậy.
Qua những trận mưa, những đoạn đường đất, những đêm hành quân, đôi dép vẫn ở bên anh.
Có lần quai dép đứt giữa đường.
Bình ngồi xuống sửa.
Người bạn hỏi:
“Bỏ đi cho rồi.”
Bình đáp:
“Mẹ mua.”
Thế là người bạn hiểu.
Sau này, mỗi khi có dịp về gần hậu phương, Bình luôn giữ đôi dép cẩn thận.
Anh không muốn làm mất nó.
Bởi nó nhắc anh về nhà.
Một buổi tối, Bình kể với đồng đội:
“Ngày trước mẹ tôi nghèo lắm. Mua đôi dép này chắc cũng phải tính toán.”
“Vậy sao không giữ làm kỷ niệm?”
“Đang cần thì phải dùng.”
Câu nói ấy rất giản dị.
Những người lính thời ấy thường không có nhiều đồ cá nhân.
Một chiếc khăn.
Một lá thư.
Một tấm ảnh.
Một đôi dép.
Một chiếc lược.
Nhưng mỗi vật đều có một câu chuyện.
Đôi dép của Bình mang theo dấu chân của cả một thời tuổi trẻ.
Ngày hòa bình, Bình trở về.
Đôi dép vẫn còn.
Mẹ nhìn thấy thì cười:
“Dép cũ thế mà con cũng mang về.”
Bình nói:
“Của mẹ mua.”
Mẹ lấy tay sờ quai dép.
Bà không nói gì.
Nhiều năm sau, đôi dép được cất vào một chiếc hộp.
Con cháu hỏi:
“Ông giữ làm gì?”
Bình đáp:
“Để nhớ.”
“Nhớ chiến tranh ạ?”
Bình lắc đầu.
“Nhớ mẹ.”
Câu trả lời khiến đứa cháu hiểu rằng đôi khi một kỷ vật không đại diện cho một cuộc chiến.
Nó đại diện cho một người.
Một người mẹ đã đứng trước cửa tiễn con.
Một người lính đã mang tình yêu của mẹ theo suốt những năm tháng xa nhà.
Và một thế hệ đã bước đi bằng những đôi dép rất bình thường trên những con đường không bình thường.



