Bài viết

Đôi dép cao su bên bìa rừng

Một đôi dép cao su cũ giữa những năm tháng chiến tranh đã trở thành biểu tượng của sự sẻ chia và tình đồng đội trong hoàn cảnh gian khó.

Gia Lai21/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Lê Quốc Dũng làm nhiệm vụ hậu cần tại một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Công việc của ông là vận chuyển nhu yếu phẩm và hỗ trợ tiếp tế cho lực lượng phía trước. Mùa ấy mưa nhiều. Những con đường đất đỏ trở nên lầy lội, việc đi lại vô cùng vất vả. Đôi dép cao su của ông Dũng đã mòn gần hết đế sau nhiều tháng hành quân. Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển hàng gấp sang điểm tập kết cách doanh trại hơn mười cây số. Khi đi được nửa đường, quai dép của ông Dũng bất ngờ đứt. Ông ngồi xuống bên bìa rừng tìm cách buộc lại nhưng không được. Người đồng đội đi cùng là anh Ngô Văn Nam nhìn thấy, liền tháo đôi dép của mình ra. — "Cậu mang đôi này đi." Ông Dũng lắc đầu: — "Thế còn cậu?" Anh Nam cười: — "Tôi đi chân đất quen rồi." Ông Dũng không đồng ý. Cuối cùng, hai người quyết định thay nhau mang đôi dép còn tốt để tiếp tục hành trình. Đường dài, đất đá sắc cạnh làm chân ai cũng rớm đau. Nhưng không ai than vãn. Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về đơn vị, ông Dũng mới biết chân anh Nam đã bị trầy xước khá nhiều vì quãng đường đi bộ chân trần. Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, ông Dũng vẫn nhớ mãi hình ảnh người bạn năm xưa đứng giữa con đường lầy lội, lặng lẽ nhường đôi dép của mình. Ông thường kể với con cháu: "Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, người ta học được cách sống vì nhau nhiều hơn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn