ĐÔI DÉP CAO SU BÊN BỜ HÀO
Đôi dép cao su đã mòn vẹt theo năm tháng hành quân, quai dép sờn đến mức phải buộc lại bằng sợi dây dù. Anh vẫn giữ đôi dép ấy như một phần cơ thể, bởi nó đã cùng anh đi qua rừng sâu, suối cạn, qua những đêm không ngủ vì bom đạn. Trong một trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng. Khi đồng đội quay lại tìm, chỉ còn thấy đôi dép cao su đặt gọn gàng bên bờ hào, như thể anh vừa rời đi đâu đó. Anh không trở lại, nhưng đôi dép ấy được mang về đơn vị, trở thành kỷ vật chung. Ngày nay, đôi dép cao su đư
Đôi dép cao su đã mòn vẹt theo năm tháng hành quân, quai dép sờn đến mức phải buộc lại bằng sợi dây dù. Anh vẫn giữ đôi dép ấy như một phần cơ thể, bởi nó đã cùng anh đi qua rừng sâu, suối cạn, qua những đêm không ngủ vì bom đạn.
Trong một trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng. Khi đồng đội quay lại tìm, chỉ còn thấy đôi dép cao su đặt gọn gàng bên bờ hào, như thể anh vừa rời đi đâu đó. Anh không trở lại, nhưng đôi dép ấy được mang về đơn vị, trở thành kỷ vật chung.
Ngày nay, đôi dép cao su được đặt trong tủ kính bảo tàng. Nó không hào nhoáng, không mới mẻ, nhưng mỗi vết mòn là một dấu chân của lòng yêu nước, nhắc nhở rằng độc lập hôm nay bắt đầu từ những bước đi rất giản dị.


