Đôi Dép Cao Su Bên Bờ Kênh
Ông Mai Văn Hùng là một cựu chiến sĩ công binh từng tham gia mở đường và bảo đảm giao thông tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long trong những năm cuối chiến tranh. Câu chuyện được xây dựng dựa trên những đóng góp âm thầm của những người lính làm nhiệm vụ giữa sông nước miền Nam.
Mùa nước nổi năm 1974.
Những con kênh chằng chịt của miền Tây trải dài đến tận chân trời.
Nước dâng cao.
Nhiều con đường đất biến mất dưới mặt nước đục ngầu.
Đơn vị của Mai Văn Hùng được giao nhiệm vụ dựng một cây cầu tạm bắc qua kênh Bà Mười để phục vụ việc vận chuyển hàng hóa và đưa bộ đội qua lại.
Công việc rất vất vả.
Ban ngày nắng gắt.
Ban đêm muỗi dày đặc.
Nhiều người phải ngâm mình dưới nước hàng giờ để đóng cọc.
Trong tổ công binh có chiến sĩ trẻ tên Lâm.
Lâm quê ở Bến Tre.
Gia đình nghèo nên từ nhỏ anh đã quen với việc đi chân đất.
Khi nhập ngũ, người cha tặng cho anh một đôi dép cao su được cắt từ lốp xe cũ.
Lâm quý đôi dép ấy vô cùng.
Anh thường đùa:
"Đôi dép này theo tôi còn bền hơn cả tuổi thanh xuân."
Mọi người nghe vậy đều bật cười.
Một buổi chiều, khi cây cầu sắp hoàn thành, một cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.
Nước trên kênh dâng nhanh.
Một chiếc xuồng chở vật liệu bị dòng nước cuốn lệch khỏi vị trí.
Nếu không giữ lại kịp thời, toàn bộ số gỗ trên xuồng sẽ trôi mất.
Lâm lập tức nhảy xuống nước.
Anh cùng vài đồng đội cố gắng kéo chiếc xuồng vào bờ.
Sau gần nửa giờ vật lộn với dòng nước chảy xiết, họ thành công.
Nhưng khi lên bờ, mọi người phát hiện một chiếc dép của Lâm đã bị cuốn trôi.
Lâm đứng nhìn mặt nước một lúc rồi cười:
"Thôi, coi như nó hoàn thành nhiệm vụ."
Câu nói ấy khiến mọi người vừa thương vừa buồn cười.
Tối hôm đó, Hùng cùng đồng đội bí mật gom góp những mảnh cao su còn lại trong kho vật tư.
Họ thức gần hết đêm để làm cho Lâm một đôi dép mới.
Đường cắt còn vụng về.
Dây quai cũng không thật đều.
Nhưng ai cũng cố gắng hết sức.
Sáng hôm sau, đôi dép được đặt trước chỗ ngủ của Lâm.
Kèm theo một mảnh giấy nhỏ:
"Từ tiểu đội công binh gửi đồng chí Lâm."
Lâm cầm đôi dép lên.
Im lặng rất lâu.
Rồi quay mặt đi lau mắt.
Đó là lần đầu tiên mọi người thấy người chiến sĩ vui tính ấy xúc động đến vậy.
Sau chiến tranh, cây cầu tạm ngày ấy không còn nữa.
Một cây cầu bê tông kiên cố đã được xây dựng thay thế.
Nhưng trong căn nhà nhỏ của ông Lâm, đôi dép cao su năm xưa vẫn được giữ trong chiếc tủ kính.
Khách đến chơi thường ngạc nhiên vì sao ông lại trân trọng một đôi dép cũ kỹ như vậy.
Ông chỉ mỉm cười:
"Đây không phải là đôi dép. Đây là tình đồng đội."
Mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ đến những ngày tháng gian khó bên bờ kênh, nơi những người lính trẻ đã cùng nhau chia sẻ từng niềm vui, nỗi buồn và cả những điều nhỏ bé nhất.
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện ca ngợi tình đồng đội chân thành của những người lính công binh trong thời chiến. Đôi dép cao su giản dị không chỉ là vật dụng thường ngày mà còn trở thành biểu tượng của sự sẻ chia, gắn bó và tình người giữa những năm tháng hoa lửa. Chính những tình cảm bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua mọi khó khăn và hoàn thành nhiệm vụ.



