Bài viết

Đôi dép cao su bên bờ ruộng

Đôi dép cao su bên bờ ruộng

Ninh Bình22/04/2026Đoàn xã Xuân Trường (Đoàn xã Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Tý không bao giờ vứt đi đôi dép cao su đã mòn vẹt, dù con cháu nhiều lần mua cho bà những đôi mới.

Đôi dép ấy gắn với một buổi chiều tháng tám năm 1972.

Hôm đó, bà ra đồng gặt lúa sớm để kịp tránh máy bay. Trên bờ ruộng, một người lính trẻ đứng trú nhờ dưới gốc tre. Anh xin bà ngụm nước, giọng nói còn run run như chưa quen với chiến trường.

Bà đưa anh bi đông nước, rồi hai người nói chuyện. Chỉ vài câu hỏi thăm quê quán, vài tiếng cười vội vã.

Trước khi đi, anh tháo đôi dép cao su của mình, đặt xuống bên bờ ruộng:
“Chị giữ hộ em. Khi nào hòa bình, em quay lại lấy.”

Bà cười:
“Còn dép đâu mà đi?”

Anh nhấc chân lên, để lộ đôi chân trần lấm bùn:
“Em quen rồi.”

Anh đi. Không quay lại.

Chiến tranh qua đi. Bà vẫn giữ đôi dép ấy, đặt gọn trong góc nhà. Mỗi lần nhìn, bà lại nhớ đến ánh mắt người lính trẻ – vừa lo lắng, vừa bình thản.

Không ai biết tên anh. Không ai biết anh có trở về không.

Chỉ có đôi dép cao su, nằm im lặng suốt mấy chục năm, như một lời hẹn không bao giờ thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn