Bài viết

Đôi Dép Cao Su Bên Bờ Sông

Một đôi dép cao su giản dị bị bỏ lại bên bờ sông đã trở thành dấu tích cuối cùng của một người lính, gợi nhớ về sự hy sinh thầm lặng giữa dòng nước chảy không ngừng.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Phước kể rằng đơn vị của ông có nhiệm vụ bắc cầu tạm qua một con sông lớn để đảm bảo đường vận chuyển. Nước sông mùa đó chảy xiết, đục ngầu, việc qua lại vô cùng nguy hiểm. Trong đơn vị có một chiến sĩ tên là Trần Văn Lợi – người nhanh nhẹn, giỏi bơi lội, thường được giao nhiệm vụ lội nước khảo sát dòng chảy. Lợi luôn mang một đôi dép cao su đã mòn, quai đã được buộc lại bằng dây. Một buổi chiều, khi nước dâng cao sau cơn mưa lớn, Lợi xung phong xuống sông để kiểm tra vị trí đặt cầu. Trước khi xuống nước, anh tháo đôi dép, đặt gọn gàng trên bờ. Ông Phước nhớ rõ: “Anh ấy còn quay lại nói đùa – ‘Để dép đây, lát lên mang tiếp.’” Nhưng dòng nước hôm đó mạnh hơn mọi ngày. Khi Lợi đang dò đường giữa dòng, một đoạn cây lớn bị cuốn trôi bất ngờ va vào anh. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, dòng nước cuốn anh đi trước khi đồng đội kịp phản ứng. Cả đơn vị tổ chức tìm kiếm suốt nhiều giờ, nhưng không thấy. Trên bờ, đôi dép cao su vẫn nằm đó, ướt mưa, lấm bùn, như đang chờ người quay lại. Ông Phước nói: “Không ai nỡ động vào đôi dép ấy trong nhiều ngày.” Sau đó, một người trong đơn vị nhặt lên, rửa sạch, và cất giữ như một kỷ vật. Đôi dép không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn giữ được hình dáng ban đầu. Nhiều năm sau, khi trở lại nơi cũ, con sông vẫn chảy như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng với ông Phước, mỗi lần nhìn thấy dòng nước là một lần nhớ đến người đồng đội đã ra đi. “Có những thứ bị cuốn trôi,” ông nói, “nhưng có những điều thì ở lại mãi.” Và đôi dép cao su giản dị ấy – không chỉ là vật dụng, mà là dấu vết của một con người đã từng sống, từng chiến đấu, và từng đứng đó… bên bờ sông năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn