Bài viết

Đôi Dép Cao Su Bên Bờ Suối (1)

Giữa những ngày hành quân gian khổ, một chiến sĩ trẻ đã nhường đôi dép cao su cuối cùng của mình cho đồng đội bị thương. Nhiều năm sau, kỷ vật giản dị ấy vẫn còn nhắc nhớ về tình đồng đội trong thời hoa lửa.

Gia Lai20/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, đơn vị của Trần Minh Đức hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền. Đức khi ấy hai mươi mốt tuổi, quê ở một vùng ven biển miền Trung. Anh vốn ít nói nhưng luôn là người đi cuối hàng để giúp đồng đội mang thêm đồ đạc. Những ngày ấy, đường rừng khắc nghiệt. Đá sắc, đất nóng, gai rừng phủ kín lối đi. Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Lợi, nhỏ hơn Đức hai tuổi. Một lần vượt dốc đá, Lợi trượt chân ngã, bàn chân bị cứa sâu. — Tôi đi được… không sao đâu. — Lợi cố cười. Nhưng chỉ thêm vài cây số, bước chân cậu chậm hẳn lại. Chiều xuống, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ. Đức nhìn đôi dép cao su của mình rồi nhìn chân đồng đội. Không nói nhiều, anh tháo dép đưa sang. — Mang vào đi. — Còn anh? — Tôi quen đi chân đất rồi. Lợi lắc đầu liên tục. — Không được. Đức cười. — Đơn vị phải đi tiếp. Cậu còn trẻ, đừng để vết thương nặng thêm. Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục hành quân. Đức lặng lẽ đi chân trần trên con đường đầy đá sắc. Đến ngày thứ ba, chân anh phồng rộp, nhiều chỗ bật máu. Người y tá đơn vị nhìn thấy thì trách: — Sao không báo? Đức chỉ cười: — Chân tôi đau vài hôm sẽ khỏi. Nhiều năm sau chiến tranh, hai người đồng đội gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Lợi lúc ấy đã ngoài sáu mươi tuổi. Ông mở chiếc túi vải cũ, lấy ra đôi dép cao su đã sờn quai. — Tôi giữ đến giờ. Đức nhìn đôi dép thật lâu. Hai người đàn ông tóc đã bạc ngồi im bên nhau. Có những điều đi qua chiến tranh không nằm ở huân chương hay lời khen. Mà nằm trong một đôi dép cũ, một đoạn đường rừng, và một người từng lặng lẽ chịu đau để đồng đội bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn