Bài viết

Đôi dép cao su bên bờ suối (3)

từng tham gia bảo đảm tuyến đường vận tải trong những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện nói về lòng trách nhiệm và sự động viên giữa đồng đội.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1971, đơn vị của bà Trần Thị Mai làm nhiệm vụ giữ thông tuyến trên một đoạn đường rừng. Mưa kéo dài nhiều ngày. Đất đỏ quện thành bùn. Đôi dép cao su của ai cũng mòn đi theo từng chuyến đi. Một buổi chiều, tổ công tác nhận nhiệm vụ chuyển vật tư sang điểm tập kết phía bên kia con suối. Đường không xa. Nhưng trơn và khó đi. Đi được nửa đường, một chiến sĩ trẻ tên Lâm dừng lại. Chiếc dép bên chân cậu đã đứt quai. Lâm ngồi xuống bên bờ suối. Nhìn dòng nước chảy lặng im. — “Chắc em làm chậm cả đội rồi.” Bà Mai bước lại. Không nói gì nhiều. Bà tháo sợi dây nhỏ buộc sau ba lô. Cẩn thận buộc lại chiếc dép cho Lâm. — “Đi được không?” — “Được ạ.” — “Vậy đi tiếp.” Con đường chiều hôm ấy vẫn dài. Mưa vẫn rơi. Nhưng tiếng trò chuyện giữa mọi người khiến quãng đường như ngắn lại. Khi hoàn thành công việc trở về, trời đã nhá nhem tối. Lâm nhìn đôi dép đã buộc lại bằng sợi dây nhỏ. Khẽ nói: — “Em giữ nó đến lúc về đơn vị luôn.” Nhiều năm sau hòa bình. Trong một lần gặp lại đồng đội cũ. Lâm kể rằng mình không còn giữ được đôi dép năm ấy. Nhưng vẫn nhớ rất rõ người đã cúi xuống bên bờ suối buộc lại nó cho mình. Giữa thời hoa lửa. Có những điều rất nhỏ. Nhưng đủ để người ta nhớ cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn