Bài viết

Đôi Dép Cao Su Bên Bờ Suối

Một đôi dép cao su mòn vẹt để lại bên bờ suối đã trở thành dấu tích lặng lẽ của một người lính, gợi nhớ về sự hy sinh thầm lặng nơi tuyến đường Trường Sơn.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đi rừng nhiều, dép là thứ quan trọng lắm,” ông Khoa kể. “Không có nó thì không thể đi nổi những quãng đường dài.” Đơn vị ông hành quân qua nhiều con suối lớn nhỏ. Mỗi lần vượt suối, ai cũng phải cẩn thận vì đá trơn và nước chảy xiết. “Hôm đó, nước suối dâng cao sau cơn mưa lớn. Nhưng chúng tôi vẫn phải vượt qua.” Cả nhóm buộc dây vào nhau, từng người lần lượt bước xuống nước. “Có một anh tên Lâm đi gần cuối. Anh ấy mang hàng nặng hơn mọi người.” Khi đến giữa dòng, nước chảy mạnh hơn dự tính. “Tôi nghe tiếng gọi… rồi thấy anh Lâm chao đảo.” Dây buộc bị căng, nhưng dòng nước quá mạnh. “Chúng tôi cố kéo… nhưng không giữ được.” Mọi thứ diễn ra trong vài giây. “Khi qua được bờ bên kia, chúng tôi quay lại tìm… nhưng không thấy anh đâu.” Chỉ có một đôi dép cao su bị tuột ra, mắc lại bên bờ đá. “Đôi dép ấy vẫn còn mới… chắc anh vừa được phát.” Ông Khoa nhặt lên, lặng người. “Không ai nói gì. Chỉ đứng nhìn dòng nước chảy.” Họ đặt đôi dép lại bên bờ, như một dấu hiệu. “Nhiều ngày sau quay lại, đôi dép vẫn ở đó.” Ông khẽ nói:
“Có những người đi qua cuộc đời… chỉ để lại một dấu vết rất nhỏ.” Nhiều năm trôi qua, hình ảnh đôi dép bên bờ suối vẫn còn in sâu trong trí nhớ ông. “Không phải vì nó đặc biệt… mà vì người mang nó.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một vật giản dị như đôi dép cao su cũng đủ để kể lại một câu chuyện – về những bước chân đã đi xa và không bao giờ quay lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn