Đôi Dép Cao Su Bên Dòng Sông
Một đôi dép cao su cũ được người đồng đội để lại trong lần vượt sông đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về lòng dũng cảm, sự sẻ chia và tình đồng đội giữa những năm tháng chiến tranh.
Ông Bùi Văn Nam kể rằng vào đầu mùa mưa năm 1973, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men đến một trạm quân y nằm sâu trong rừng. Để đến nơi, cả đoàn phải vượt qua một con sông lớn. Mưa nhiều ngày khiến nước dâng cao, dòng chảy xiết hơn thường lệ.
Trong tổ vận tải có anh Lê Quang Vinh, quê Quảng Bình, lớn hơn ông Nam ba tuổi. Anh nổi tiếng là người luôn bình tĩnh, sẵn sàng giúp đỡ đồng đội trong mọi hoàn cảnh.
Khi chuẩn bị lội qua sông, ông Nam phát hiện quai đôi dép cao su của mình bị đứt. Đường phía trước đầy đá sắc, nếu đi chân trần sẽ rất khó mang vác hàng nặng.
Không chần chừ, anh Vinh cởi đôi dép của mình đưa cho ông Nam.
Ông Nam lắc đầu:
"Anh còn phải đi xa hơn em."
Anh Vinh chỉ cười:
"Chân mình quen rồi. Cậu mang hàng thuốc, phải đến nơi nguyên vẹn."
Ông Nam miễn cưỡng nhận đôi dép. Anh Vinh dùng hai mảnh vải quấn quanh bàn chân để tiếp tục hành quân.
Khi đoàn gần sang đến bờ bên kia, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía thượng nguồn. Nước lũ cuốn theo nhiều cây gỗ đổ ào xuống. Anh Vinh cùng vài chiến sĩ lập tức quay lại hỗ trợ những người còn mắc giữa dòng.
Nhờ sự hỗ trợ của họ, toàn bộ số hàng và các chiến sĩ đều sang được bờ an toàn. Nhưng trong lúc cứu người cuối cùng, anh Vinh bị dòng nước cuốn mất.
Suốt nhiều ngày sau, đơn vị tổ chức tìm kiếm. Khi tìm thấy anh ở hạ lưu, mọi người lặng đi vì đôi chân anh vẫn còn quấn nguyên những dải vải đã sờn.
Ông Nam giữ lại đôi dép cao su mà anh Vinh đã nhường mình hôm ấy. Đôi dép đã mòn gần hết phần đế, nhiều lần được vá bằng những miếng cao su cắt từ lốp xe cũ.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tìm về quê anh Vinh để thăm gia đình. Ông mang theo đôi dép và kể lại câu chuyện năm xưa. Mẹ của anh Vinh cầm đôi dép trên tay rất lâu rồi nói:
"Nó từ nhỏ đã vậy, lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước."
Gia đình đề nghị ông Nam tiếp tục giữ đôi dép như một kỷ vật của tình đồng đội, bởi chính ông là người hiểu rõ giá trị của món đồ ấy.
Đến nay, mỗi khi có dịp gặp gỡ các cựu chiến binh hoặc nói chuyện với thế hệ trẻ, ông Bùi Văn Nam vẫn mang theo đôi dép cao su đã cũ. Ông thường nói:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lòng nhân hậu thì không bao giờ cũ. Đôi dép này không quý vì nó làm bằng cao su, mà vì nó được trao đi bằng cả tấm lòng của một người đồng đội."
Câu chuyện về đôi dép cao su giản dị ấy luôn khiến người nghe xúc động. Nó nhắc nhở rằng, giữa khói lửa chiến tranh, những nghĩa cử âm thầm và tình người chân thành chính là nguồn sức mạnh giúp biết bao người lính vượt qua gian khổ để đi đến ngày hòa bình.



