Bài viết

ĐÔI DÉP CAO SU BÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Một đôi dép cao su cũ giữa đường Trường Sơn năm ấy đã trở thành kỷ vật không thể nào quên của tình đồng đội.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, Đặng Văn Thành là chiến sĩ lái xe vận tải trên tuyến Đường Trường Sơn.

Những chuyến xe của anh thường chạy trong đêm để tránh máy bay địch. Đường rừng lầy lội, bom cày nham nhở, có hôm xe vừa đi vừa phải tránh hố bom còn bốc khói.

Trong đơn vị có anh lính trẻ tên Bình, nhỏ hơn Thành vài tuổi. Bình hiền lành, ít nói nhưng rất hay cười.

Một lần hành quân gấp, đôi dép cao su của Bình bị đứt giữa đoạn đường đầy đá sắc. Anh cố buộc tạm rồi tiếp tục đi, nhưng bàn chân rớm máu lúc nào không hay.

Thành thấy vậy liền tháo đôi dép của mình đưa cho bạn:

“Mang tạm đi.”

Bình lắc đầu:

“Còn anh?”

Thành cười:

“Chân tui chai rồi.”

Cuối cùng Bình nhận dép, còn Thành đi chân trần suốt quãng đường rừng hôm ấy.

Đêm đó, đơn vị dừng chân bên suối. Bình ngồi lặng rất lâu rồi nói nhỏ:

“Mai này hòa bình, tui mời anh về quê ăn cá nướng nghen.”

Thành bật cười:

“Nhớ giữ lời đó.”

Nhưng lời hẹn ấy không bao giờ thực hiện được.

Ít lâu sau, trong một trận bom bất ngờ khi đoàn xe đang vượt dốc, Bình đã hy sinh khi cố cứu đồng đội mắc kẹt trên xe hàng.

Khi thu dọn di vật, Thành lặng người nhìn thấy đôi dép cao su cũ mình từng đưa bạn vẫn được Bình giữ gìn cẩn thận.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Đặng Văn Thành nhiều lần trở lại Đường Trường Sơn. Trong chiếc tủ nhỏ ở nhà, ông vẫn giữ một chiếc dép cao su đã bạc màu.

Mỗi khi học sinh đến thăm, ông thường kể:

“Ngày xưa tụi tôi đâu có nhiều thứ quý giá… nên tình đồng đội mới trở thành điều không gì thay thế được.”

Chiếc dép cũ không còn nguyên vẹn theo thời gian.

Nhưng ký ức về những con người đã cùng nhau đi qua thời hoa lửa… thì vẫn còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn