Đôi Dép Cao Su Bên Đường Hành Quân
Một đôi dép cao su đã mòn gót từng theo người lính trẻ băng qua hàng trăm cây số đường rừng Tây Nguyên. Sau trận bom trên tuyến hành quân, đôi dép vẫn nằm bên mép suối đỏ bùn đất, còn người mang nó thì mãi mãi không tiếp tục được chặng đường trở về.
Năm 1972, tuyến hành lang Tây Nguyên ngày đêm rực lửa. Những đoàn giao liên và vận tải phải liên tục băng rừng, vượt suối để chuyển thư từ, thuốc men và dẫn đường cho bộ đội vào mặt trận. Ông Nguyễn Tấn Lợi khi ấy là chiến sĩ giao liên mới hai mươi tuổi. Những chuyến đi kéo dài nhiều ngày qua rừng sâu khiến đôi chân ai cũng phồng rộp vì đá sắc và đất đỏ. Trong tổ của ông có chiến sĩ tên Võ Thành Nam, quê ở Bình Định. Nam gầy, nước da sạm nắng nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Anh mang một đôi dép cao su cắt từ lốp xe cũ, quai dép đã được buộc lại nhiều lần bằng dây dù. Đồng đội thường nói: — “Dép cậu sắp rã tới nơi rồi.” Nam chỉ cười: — “Còn đi được là còn theo đơn vị.” Giữa chiến tranh, đôi dép cao su gần như gắn liền với mỗi bước hành quân của người lính. Những ngày mưa rừng, dép trơn tuột vì bùn đất. Có hôm đi suốt đêm, chân ai cũng rớm máu vì đá núi cắt vào da. Nhưng Nam chưa bao giờ than vãn. Ông Lợi nhớ mãi một lần mình bị sốt rét, đi tụt lại phía sau. Nam đã đổi đôi dép ít mòn hơn cho bạn rồi chân trần lội suối suốt đoạn đường còn lại. Anh vừa đi vừa cười: — “Về quê rồi tha hồ mang dép mới.” Câu nói giản dị ấy khiến đồng đội bật cười giữa đêm rừng lạnh ngắt. Một buổi sáng cuối mùa mưa, tổ giao liên nhận nhiệm vụ đưa tài liệu khẩn vượt qua một khu vực vừa bị máy bay đánh phá. Con đường hành quân ngổn ngang hố bom và cây gãy. Khi cả tổ vừa men theo mép suối để tránh lộ dấu vết thì tiếng động cơ bất ngờ vang lên trên đầu. Máy bay lao tới rất thấp. Bom trút xuống dọc bờ suối, nước và bùn đỏ bắn tung mù trời. Mọi người vội tản vào rừng. Giữa lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại bên mép nước vì ba lô quá nặng. Nam lập tức quay lại kéo đồng đội. Ông Lợi gào lớn: — “Nam! Nhanh lên!” Nhưng anh vẫn cố ghì người bạn xuống hố bom cạn để tránh mảnh đạn. Rồi một tiếng nổ dữ dội vang lên ngay bên bờ suối. Khi máy bay rời đi, đồng đội chạy trở lại tìm kiếm. Họ thấy người chiến sĩ bị thương đã nằm an toàn trong hố đất. Còn Nam nằm bên mép suối đỏ ngầu bùn đất. Đôi dép cao su của anh văng cách đó vài bước, một quai đã đứt hẳn. Đêm hôm ấy, tổ giao liên đặt đôi dép cạnh balô của Nam dưới tấm tăng giữa rừng sâu. Không ai nói chuyện, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá rừng. Sau hòa bình, ông Lợi mang đôi dép về Bình Định trao cho mẹ Nam. Bà cụ ôm đôi dép đã mòn vẹt vào lòng, bật khóc: — “Hồi nhỏ nó đi đâu cũng chân đất…” Nhiều năm đã qua, nhưng với ông Lợi, đôi dép cao su cũ ấy vẫn còn in dấu những chặng đường của thời hoa lửa — thời mà những người lính trẻ đã bước qua gian khổ và bom đạn bằng tất cả lòng dũng cảm và tình đồng đội.



