Đôi dép cao su bên suối
Một đôi dép cao su cũ trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự sẻ chia trong những năm tháng chiến tranh.
Tôi là Võ Thanh Bình. Năm ấy, đơn vị hành quân liên tục qua những cánh rừng già. Đôi dép cao su của tôi đã mòn đến mức mỗi bước đi đều đau rát.
Một buổi chiều, khi dừng chân bên con suối nhỏ, người đồng đội tên Hùng lặng lẽ tháo đôi dép còn khá mới của mình đưa cho tôi. Tôi từ chối, nhưng anh chỉ cười:
"Chân cậu còn phải đi xa hơn mình."
Tôi không biết rằng đó là lần cuối cùng chúng tôi ngồi bên nhau. Trong trận đánh sáng hôm sau, Hùng đã anh dũng hy sinh.
Đôi dép ấy theo tôi suốt quãng đường còn lại của chiến tranh. Đến hôm nay, nó vẫn được tôi giữ gìn như một báu vật. Mỗi khi nhìn vào đôi dép đã bạc màu, tôi không chỉ nhớ đến một người đồng đội, mà còn nhớ đến bài học lớn nhất của cuộc đời: cho đi trong lúc khó khăn mới là điều đáng quý nhất.



