đôi dép cao su bên suối đá
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn bạt ngàn có biết bao người lính đã sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Họ thiếu thốn từ manh áo, bữa cơm cho đến đôi dép đi đường, nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Năm 1969, tại một đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên là Hồ Văn Vinh. Anh quê ở Quảng Trị, vùng đất quanh năm gánh chịu bom đạn chiến tranh. Gia đình nghèo đông con nên từ nhỏ Vinh đã quen với cuộc sống vất vả.
Ngày nhập ngũ, hành trang của anh chỉ có vài bộ quần áo cũ và đôi dép cao su được cắt từ lốp xe cũ do chính cha làm tặng.
Cha anh từng nói:
“Đôi dép này không mới, nhưng nó sẽ cùng con đi hết đường chiến đấu.”
Vinh luôn giữ đôi dép ấy rất cẩn thận. Dù đã mòn quai nhiều lần, anh vẫn tự sửa lại để tiếp tục sử dụng.
Đơn vị của Vinh có nhiệm vụ gùi hàng và dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua những đoạn rừng núi hiểm trở. Công việc vô cùng cực nhọc. Mỗi chuyến đi phải mang trên lưng hàng chục ký đạn dược hoặc lương thực, băng qua suối sâu và những con dốc dựng đứng.
Mùa mưa, đường rừng lầy lội đến mức mỗi bước chân đều như bị kéo tụt xuống bùn. Có những hôm cả đơn vị phải đi suốt đêm để tránh máy bay địch phát hiện.
Dù vất vả, Vinh lúc nào cũng là người đi đầu đoàn. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh chàng trai gầy gò với đôi dép cao su đã sờn cũ nhưng bước chân luôn nhanh và vững vàng.
Một buổi chiều cuối năm 1969, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp vận chuyển thuốc men tới một trạm quân y phía trước. Nhiều thương binh đang trong tình trạng nguy kịch nên chuyến hàng phải tới nơi trước sáng hôm sau.
Trời bất ngờ đổ mưa lớn khi đoàn bắt đầu hành quân.
Con đường xuyên rừng trở nên tối đen và trơn trượt. Nước suối dâng cao chảy xiết khiến việc di chuyển càng nguy hiểm hơn.
Khi tới một con suối đá lớn, mọi người phát hiện cây cầu tạm đã bị lũ cuốn trôi. Nếu quay lại tìm đường khác sẽ không kịp thời gian.
Người chỉ huy quyết định cho cả đơn vị lội qua suối.
Dòng nước lạnh buốt chảy mạnh tới thắt lưng. Mọi người phải bám vào nhau mới không bị cuốn đi.
Đi được nửa đường, một chiến sĩ trẻ phía sau bất ngờ trượt chân ngã xuống dòng nước xiết cùng thùng thuốc trên vai.
Không chút do dự, Vinh lập tức lao tới giữ lấy đồng đội.
Dòng nước mạnh liên tục kéo cả hai về phía hạ lưu đầy đá nhọn. Vinh cố gắng đẩy người đồng đội vào gần bờ trước rồi quay lại giữ thùng thuốc đang trôi đi.
Đồng đội trên bờ vội ném dây cứu trợ.
Sau nhiều phút vật lộn giữa dòng nước dữ, Vinh cuối cùng cũng đưa được thùng thuốc vào bờ an toàn. Nhưng đôi dép cao su của anh đã bị dòng nước cuốn mất một chiếc.
Người đồng đội xúc động nói:
“Cậu giữ thuốc còn hơn giữ mạng mình.”
Vinh chỉ cười:
“Thuốc tới nơi được là tốt rồi.”
Đêm hôm ấy, anh tiếp tục đi chân trần suốt quãng đường còn lại để đưa chuyến hàng tới trạm quân y đúng thời gian.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, bàn chân Vinh đã rớm máu vì đá sắc và gai rừng đâm vào. Nhưng anh không hề than đau lấy một lời.
Ít tháng sau, trong một lần vận chuyển hàng qua trọng điểm bom đạn, Hồ Văn Vinh đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi mốt tuổi.
Đồng đội sau này kể lại rằng, bên ba lô của anh lúc ấy vẫn còn chiếc dép cao su cũ còn lại được buộc cẩn thận bên ngoài.
Sau chiến tranh, nhiều người lính từng chiến đấu trên tuyến Trường Sơn vẫn nhắc về đôi dép cao su của Vinh như một biểu tượng của sự bền bỉ và tinh thần vượt khó của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.
Họ đã sống giản dị, chiến đấu kiên cường và sẵn sàng hy sinh tất cả cho độc lập của dân tộc.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và những con đường Trường Sơn năm xưa đã trở nên rộng mở, câu chuyện về Hồ Văn Vinh vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng những hy sinh lớn lao của cha anh, sống có trách nhiệm và tiếp tục gìn giữ ngọn lửa yêu nước cho mai sau.



