ĐÔI DÉP CAO SU BUỘC DÂY ĐIỆN THOẠI TRÊN ĐƯỜNG KÉO PHÁO Nhân chứng kể lại: Bác Trần Văn Thắng (Cựu chiến binh pháo binh Sư đoàn 316)
ĐÔI DÉP CAO SU BUỘC DÂY ĐIỆN THOẠI TRÊN ĐƯỜNG KÉO PHÁO
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Văn Thắng (Cựu chiến binh pháo binh Sư đoàn 316)
Bối cảnh lịch sử: Việc di chuyển các khẩu pháo mặt đất cỡ lớn qua các đoạn đường đèo sạt lở ở mặt trận biên giới đòi hỏi sức người phi thường và sự bền bỉ của những đôi chân người lính.
"Đường lên trận địa pháo dốc đứng, bùn sụt lở loét ngập đến tận đầu gối do những trận mưa xuân. Đôi dép cao su đúc từ lốp xe tải của tôi bị đá sắc lẹm cắt đứt phăng mất hai chiếc quai hậu khi đang ra sức ghìm càng pháo không cho lao xuống vực. Không thể dừng lại làm chậm trễ thời gian nổ súng của toàn đơn vị, tôi đã vơ vội một đoạn dây điện thoại hỏng vứt bên lề đường, quấn chặt nhiều vòng quanh cổ chân để giữ chặt đế dép.
Đôi dép cao su buộc dây điện thoại thời hoa lửa ấy đã cùng tôi rướn người, bấu chặt vào vách đất trơn trượt suốt mười cây số đường đèo nát vụn vì bom đạn. Sợi dây điện thoại thắt chặt làm cổ chân hằn lên những vệt tím bầm, rỉ máu nhưng lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải đưa pháo vào vị trí đúng giờ. Khi khẩu pháo chiếm lĩnh trận địa thành công, nhìn đôi bàn chân lem luốc bùn đất và máu, anh em trong khẩu đội ôm chầm lấy nhau vỡ òa."



