Cựu chiến binh

ĐÔI DÉP CAO SU CÒN LẠI

Hà Tĩnh11/04/2026LƯU CÔNG TRƯỜNG (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Sau trận đánh hôm ấy, thứ tôi mang về không phải là chiến công… mà là một đôi dép,” ông Hậu kể, giọng chậm lại.

Đó là một buổi chiều đầy khói lửa. Đơn vị của ông vừa trải qua một trận giao tranh ác liệt. Khi tiếng súng ngừng, rừng cây trở nên im lặng đến nghẹt thở.

“Chúng tôi đi tìm đồng đội,” ông nói. “Người còn sống, người đã nằm lại…”

Trong một góc rừng, ông nhìn thấy đôi dép cao su nằm cạnh một ba lô. Ông nhận ra ngay – đó là của Tuấn, người đồng đội thân thiết luôn đi cùng ông suốt những chặng hành quân.

“Tôi gọi mãi… nhưng không có tiếng trả lời.”

Ông nhặt đôi dép lên, phủi lớp đất đỏ bám đầy. Bên trong ba lô là vài bộ quần áo cũ và một cuốn sổ nhỏ ghi những dòng nhật ký dang dở.

“Tuấn từng nói, sau chiến tranh sẽ về quê làm ruộng, dựng một căn nhà nhỏ,” ông nhớ lại.

Nhưng ước mơ ấy đã dừng lại giữa chiến trường.

Ông Hậu mang theo đôi dép suốt quãng thời gian còn lại của cuộc chiến. Đến khi hòa bình, ông vẫn giữ nó như một phần ký ức không thể rời.

Ông lặng lẽ nói:
“Đôi dép ấy không còn người mang… nhưng nó nhắc tôi rằng, mỗi bước chân của chúng tôi ngày ấy đều được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn