Thân nhân liệt sĩ, người có công

Đôi dép cao su còn nguyên bùn đất của người anh không trở về

Câu chuyện kể về một người em gái Hà Tĩnh sống suốt nhiều năm với kỷ vật là đôi dép cao su của người anh liệt sĩ

Hà Tĩnh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Thu nhớ rất rõ ngày anh trai mình lên đường nhập ngũ.

Hôm đó, anh mang đôi dép cao su đã mòn gót nhưng vẫn cố giữ vì nói “đi chiến trường cái gì dùng được thì quý lắm”.

Anh hứa với em gái nhỏ rằng ngày hòa bình sẽ đưa em ra thị xã mua đôi dép mới đẹp hơn.

Lời hứa ấy mãi không thành hiện thực.

Năm 1972, gia đình nhận giấy báo tử.

Không lâu sau, đơn vị gửi lại một số tư trang của anh.

Trong đó có đôi dép cao su còn bám đất đỏ chiến trường.

Bà Thu kể mẹ bà ôm đôi dép khóc ngất.

Còn bà khi ấy vẫn còn nhỏ, chỉ biết ngồi bên mẹ mà khóc theo.

Suốt nhiều năm, đôi dép được đặt trong chiếc hộp gỗ trên bàn thờ.

Mỗi lần nhìn đôi dép, bà lại nhớ đến lời hứa dang dở của anh.

Sau này dù cuộc sống khá hơn, bà vẫn không bao giờ bỏ đi đôi dép cũ ấy.

Bà nói:

“Đó không chỉ là đôi dép, đó là cả tuổi trẻ của anh tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn