ĐÔI DÉP CAO SU CỦA BÁC
Trong suốt những năm tháng lãnh đạo đất nước, Hồ Chí Minh luôn sống một cuộc đời giản dị đến mức khiến nhiều người xúc động.
Một trong những hình ảnh quen thuộc nhất về Bác, không phải là những bộ lễ phục trang trọng… mà là đôi dép cao su đã cũ.
Đôi dép ấy được làm từ lốp xe, quai dép đã mòn, đế dép đã nhẵn theo năm tháng. Bác đi đôi dép ấy trong rất nhiều dịp – từ làm việc thường ngày cho đến cả những lần tiếp khách quốc tế.
Có lần, khi đi công tác nước ngoài, một cán bộ đi cùng thấy đôi dép đã quá cũ, bèn mạnh dạn thưa:
“Thưa Bác, để cháu đổi cho Bác đôi dép mới ạ…”
Bác nhìn xuống đôi dép của mình, rồi mỉm cười hiền hậu:
“Dép này Bác đi vẫn tốt. Thay làm gì cho tốn.”
Người cán bộ vẫn cố thuyết phục:
“Nhưng Bác là Chủ tịch nước, đi dép thế này…”
Bác nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm:
“Chủ tịch nước thì cũng là người dân. Dân đi được thì Bác cũng đi được.”
Câu nói giản dị ấy khiến người cán bộ lặng đi.
Với Bác, sự giản dị không phải là hình thức. Đó là cách sống.
Một cách sống đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết, tiết kiệm từng điều nhỏ nhất.
Đôi dép cao su ấy đã theo Bác đi qua biết bao chặng đường lịch sử.
Qua những năm tháng kháng chiến gian khổ.
Qua những ngày đất nước còn bộn bề khó khăn.
Và nó trở thành một biểu tượng – không phải của nghèo khó, mà của một nhân cách lớn.
Một lần khác, khi đôi dép bị đứt quai, cán bộ đề nghị thay đôi mới. Bác lại bảo:
“Chú sửa lại cho Bác, còn đi được thì cứ đi.”
Chỉ một đôi dép thôi, nhưng chứa đựng cả một triết lý sống:
Tiết kiệm.
Giản dị.
Và luôn nghĩ cho người khác.
Nhiều năm đã trôi qua, hình ảnh đôi dép cao su của Bác vẫn còn in đậm trong lòng mỗi người Việt Nam.
Bởi đó không chỉ là một vật dụng.
Mà là biểu tượng của một con người vĩ đại… sống giản dị như bao người dân bình thường.
Và có lẽ, chính từ những điều nhỏ bé ấy,
người ta hiểu vì sao cả một dân tộc luôn dành cho Người một tình cảm lớn lao đến vậy.



