Đôi dép cao su của cha
Anh Hoàn nhập ngũ năm 1969, chỉ mang theo một vật là đôi dép cao su cha tặng. Cha anh nói: – Đi tới đâu thì nhớ… dép ni từng bước qua đường làng mình. Ba năm sau, trong một trận đánh, anh Hoàn hy sinh. Đồng đội chôn cất anh ngay dưới cội cây, nhưng chiếc dép thì được giữ lại để gửi về quê. Ngày nhận dép, người cha già cầm lên, áp vào mặt, nghẹn ngào: – Nó đi hết chiến trường… mà có ngày mô được bước lại đường làng đâu… Ông đặt đôi dép lên bàn thờ. Từ đó, hễ ai hỏi, ông chỉ nói: “Dép hắn còn…
Anh Hoàn nhập ngũ năm 1969, chỉ mang theo một vật là đôi dép cao su cha tặng.
Cha anh nói:
– Đi tới đâu thì nhớ… dép ni từng bước qua đường làng mình.
Ba năm sau, trong một trận đánh, anh Hoàn hy sinh.
Đồng đội chôn cất anh ngay dưới cội cây, nhưng chiếc dép thì được giữ lại để gửi về quê.
Ngày nhận dép, người cha già cầm lên, áp vào mặt, nghẹn ngào:
– Nó đi hết chiến trường… mà có ngày mô được bước lại đường làng đâu…
Ông đặt đôi dép lên bàn thờ.
Từ đó, hễ ai hỏi, ông chỉ nói:
“Dép hắn còn… nghĩa là hắn còn.”


