Bài viết

Đôi dép cao su của người lính

Đôi dép cao su của người lính

Nghệ An06/07/2026Ngô Thị Hải (Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những kỷ vật không được làm bằng vàng bạc hay đá quý, nhưng giá trị của chúng vượt lên trên mọi thước đo vật chất. Với ông Nguyễn Văn Bình, người con của một liệt sĩ, báu vật quý giá nhất trong ngôi nhà nhỏ của mình chỉ là một đôi dép cao su đã mòn vẹt, quai dép đã sờn, mặt dép in hằn những dấu chân của thời gian.

Đôi dép ấy từng theo cha ông đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Chiều tháng Bảy, căn nhà nhỏ lặng yên trong tiếng ve cuối mùa. Ông Bình nhẹ nhàng mở chiếc tủ gỗ cũ, lấy ra một chiếc hộp được bọc cẩn thận bằng lớp vải đã ngả màu. Trong hộp là đôi dép cao su đã hơn nửa thế kỷ tuổi.

Ông nâng đôi dép bằng cả hai tay như nâng một báu vật.

"Nhiều người hỏi sao tôi không bỏ đi. Nhưng với tôi, đây là hình bóng của cha."

Cha ông nhập ngũ năm 1968 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày lên đường, hành trang chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc ba lô, bi đông nước và đôi dép cao su được cắt từ lốp xe cũ. Mẹ ông kể rằng trước lúc đi, cha chỉ cười hiền rồi nói:

"Đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải đi. Khi nào hòa bình, anh sẽ về xây lại ngôi nhà cho mẹ và cưới em."

Lời hứa ấy mãi mãi dừng lại nơi chiến trường.

Một năm sau, gia đình nhận giấy báo tử. Người thanh niên tuổi đôi mươi đã nằm lại ở một vùng đất xa lạ, khi mùa xuân còn chưa kịp trở về trên quê hương.

Nhiều tháng sau ngày cha hy sinh, một người đồng đội tìm về. Ông mang theo chiếc ba lô bạc màu, vài lá thư chưa kịp gửi và đôi dép cao su đã theo cha suốt những năm hành quân.

Người đồng đội nghẹn ngào kể:

"Trận đánh hôm ấy rất ác liệt. Anh ấy bị thương nhưng vẫn nhường cáng cứu thương cho đồng đội nặng hơn. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ nhờ tôi, nếu còn sống, hãy mang những kỷ vật này về cho gia đình."

Từ ngày ấy, đôi dép trở thành vật thiêng liêng nhất trong ngôi nhà.

Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa. Những con đường đất ngày nào đã được trải nhựa. Những mái nhà tranh được thay bằng nhà xây khang trang. Trẻ em lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng bom.

Chỉ có đôi dép vẫn nằm lặng lẽ trong chiếc hộp gỗ.

Mỗi dịp 27 tháng 7, ông Bình lại lấy đôi dép ra lau bằng chiếc khăn mềm. Không phải để làm mới, mà để giữ nguyên từng vết nứt, từng dấu mòn – những dấu tích của một tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.

Ông thường kể cho các con, các cháu nghe về người cha mà chúng chưa từng được gặp.

"Ông nội các con không để lại tài sản. Điều ông để lại là một đất nước hòa bình."

Lũ trẻ ban đầu chỉ tò mò về đôi dép cũ kỹ. Nhưng khi nghe câu chuyện về người lính tuổi hai mươi, ánh mắt chúng dần lắng lại. Chúng hiểu rằng phía sau đôi dép mộc mạc ấy là biết bao chặng đường hành quân, biết bao cơn sốt rừng, những đêm ngủ giữa đại ngàn, những lần đối mặt với bom đạn và cả một ước mơ còn dang dở.

Một lần, cậu cháu trai út hỏi:

"Ông ơi, đôi dép này có đáng giá nhiều tiền không?"

Ông mỉm cười, xoa đầu cháu:

"Nếu đem bán thì chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng nếu hỏi nó đáng giá thế nào với gia đình mình, thì không có thứ gì đổi được. Vì nhờ những người đã đi bằng đôi dép này mà hôm nay chúng ta được đi trên những con đường bình yên."

Câu trả lời ấy khiến cả căn phòng lặng đi.

Ngoài sân, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Tiếng loa truyền thanh vang lên những ca khúc cách mạng quen thuộc của tháng Bảy.

Ông Bình lặng lẽ đặt đôi dép trở lại chiếc hộp gỗ.

Ông biết cao su rồi sẽ lão hóa theo năm tháng. Chiếc hộp cũng sẽ cũ đi. Nhưng có một điều sẽ không bao giờ phai nhạt, đó là ký ức về người cha – người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để quê hương có ngày thống nhất.

Đôi dép cao su ấy không chỉ là một kỷ vật.

Đó là chứng nhân của một thời hoa lửa.

Là dấu chân của biết bao người lính đã đi qua chiến tranh mà không kịp trở về.

Là lời nhắc nhở với thế hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi con đường rộng mở, mỗi mùa lúa chín, mỗi tiếng cười trẻ thơ đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những ước mơ còn dang dở của lớp người đi trước.

Có những đôi dép đã dừng lại giữa chiến trường.

Nhưng dấu chân của những người lính năm xưa vẫn tiếp tục in đậm trên con đường dựng xây và bảo vệ Tổ quốc của các thế hệ hôm nay.

Đó chính là ngọn lửa không bao giờ tắt của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn