Đôi dép cao su của người lính
Ngày nhập ngũ, Phạm Văn Thành được cấp một đôi dép cao su. Đôi dép đã theo ông qua nhiều chặng đường.
Những ngày hành quân, dép bị mòn. Ông cùng đồng đội tìm cách sửa lại để tiếp tục sử dụng.
Có lần, người bạn cùng đơn vị bị hỏng dép. Thành tháo một phần quai dép của mình để giúp bạn sửa lại.
“Anh em cùng đi, chẳng lẽ để một người không có dép mà đi.”
Sau chiến tranh, ông Thành mang đôi dép cũ về quê. Mấy chục năm sau, đôi dép đã không còn nguyên vẹn nhưng ông vẫn giữ trong chiếc tủ nhỏ.
Các con hỏi:
“Bố giữ cái này làm gì?”
Ông chỉ cười:
“Đây là thứ đã cùng bố đi qua những năm tháng tuổi trẻ.”
Với người ngoài, đó chỉ là một đôi dép cũ. Nhưng với ông Thành, nó là kỷ vật chứa đựng ký ức về đồng đội, về những bước chân người lính và một thời tuổi trẻ không thể quay lại.


