Cựu chiến binh

Đôi dép cao su của người lính trẻ

Trong những năm hành quân gian khổ, một người lính trẻ chỉ có một đôi dép cao su đã mòn gần hết. Dù khó khăn, anh vẫn giữ gìn đôi dép ấy như một người bạn đồng hành, nhờ đó có thể tiếp tục vượt qua nhiều chặng đường gian khổ.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, rừng núi Kon Tum trở thành nơi hành quân quen thuộc của nhiều đơn vị bộ đội.

Đường đi chủ yếu là đường đất, nhiều đoạn trơn trượt.

Có khi phải lội suối.

Có khi phải leo dốc cao.

Ông Nguyễn Văn Khải khi ấy là một chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ chưa lâu.

Trang bị của ông rất đơn giản.

Một chiếc ba lô nhỏ.

Một bộ quần áo.

Và một đôi dép cao su.

Đôi dép ấy được làm từ lốp xe cũ.

Màu đen, quai dép đơn giản.

Ban đầu, đôi dép còn chắc chắn.

Nhưng sau nhiều tháng hành quân, đế dép bắt đầu mòn dần.

Có những chỗ mỏng đến mức nhìn thấy rõ dấu chân.

Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.

Con đường phía trước đầy sỏi đá.

Ông Khải bước đi cẩn thận.

Nhưng sau vài giờ, quai dép bên phải bị đứt.

Ông dừng lại.

Ngồi xuống bên vệ đường.

Nhìn đôi dép trong tay, ông thở dài.

Không có dép, việc hành quân sẽ rất khó khăn.

Một đồng đội đi ngang qua thấy vậy.

Anh dừng lại.

Hỏi:

"Dép cậu bị đứt rồi à?"

Ông Khải gật đầu.

Người đồng đội lấy trong túi ra một đoạn dây nhỏ.

Nói:

"Dùng cái này buộc tạm đi."

Ông Khải làm theo.

Buộc lại quai dép bằng đoạn dây.

Dù không chắc chắn như ban đầu, đôi dép vẫn có thể dùng tiếp.

Từ hôm đó, ông càng giữ gìn đôi dép cẩn thận hơn.

Mỗi khi dừng chân nghỉ, ông thường kiểm tra lại quai dép.

Nếu thấy lỏng, ông buộc lại ngay.

Có những hôm trời mưa lớn, đường đất trở nên trơn trượt.

Bùn đất bám đầy vào dép.

Mỗi bước đi đều nặng nề.

Nhưng ông vẫn kiên trì bước tiếp.

Một lần, khi đơn vị nghỉ chân bên bờ suối, ông tháo đôi dép ra.

Rửa sạch bùn đất.

Đặt đôi dép lên một tảng đá cho khô.

Một người đồng đội nhìn thấy, đùa:

"Cậu chăm dép còn hơn chăm người yêu."

Ông Khải cười:

"Nếu không có nó, tôi không đi nổi đâu."

Câu nói ấy khiến mọi người bật cười.

Nhưng ai cũng hiểu rằng đôi dép nhỏ bé ấy đã giúp ông vượt qua nhiều chặng đường gian khổ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, ông Khải trở về quê.

Đôi dép cao su năm nào đã mòn gần hết.

Nhưng ông vẫn giữ lại.

Không phải vì nó còn dùng được.

Mà vì nó là kỷ vật của một thời gian khó.

Mỗi khi nhìn đôi dép ấy, ông lại nhớ đến những ngày hành quân gian khổ.

Những ngày mà từng bước chân đều gắn liền với ý chí và lòng quyết tâm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn