Cựu chiến binh

ĐÔI DÉP CAO SU CỦA TÌNH ĐỒNG ĐỘI

ĐÔI DÉP CAO SU CỦA TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Quảng Ngãi04/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÔI DÉP CAO SU CỦA TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Tôi là Phạm Quang Vinh. Trong đời lính, có những thứ đi cùng mình suốt chặng đường dài mà giá trị không nằm ở vật chất, mà ở tình nghĩa. Với tôi, đó là đôi dép cao su – món quà giản dị do đồng đội tặng, nhưng theo tôi qua bao tháng ngày gian khổ.

Đợt ấy, đơn vị tôi hành quân liên tục trong rừng. Đường trơn, đá sắc, lội suối nhiều. Đôi dép tôi mang theo đã cũ, quai mòn, đế mỏng. Ban đầu còn chịu được, nhưng đi vài ngày thì dép bắt đầu sút quai, bước chân nào cũng phải để ý. Có lúc đang leo dốc, dép tuột ra, tôi loạng choạng suýt ngã. Tôi cố buộc tạm bằng sợi dây dù, nhưng chỉ được chốc lát lại hỏng.

Một buổi tối dựng lán nghỉ, anh em tranh thủ kiểm tra đồ dùng. Tôi tháo dép ra, nhìn bàn chân trầy xước, lòng chợt chùng xuống. Đường còn dài, dép thế này thì khó mà trụ nổi. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi vá lại quai dép trong ánh đèn pin mờ.

Anh Hòa – đồng đội cùng tiểu đội – nhìn thấy, tiến lại gần. Anh không hỏi nhiều, chỉ nhìn đôi dép rồi bảo:

“Dép cậu hỏng nặng rồi, đi thế không ổn đâu.”

Nói xong, anh quay về chỗ mình, một lúc sau mang ra một đôi dép cao su còn khá mới.

Anh đặt đôi dép xuống trước mặt tôi, nói nhẹ:

“Tôi còn đôi này, cậu mang đi. Tôi đi chân trần quen rồi.”

Nghe vậy, tôi vội xua tay, không dám nhận. Trong rừng, dép quý lắm, ai cũng chỉ có một đôi. Nhưng anh Hòa kiên quyết, bảo:

“Anh em với nhau, ngại gì.”

Cuối cùng, tôi nhận đôi dép trong sự áy náy xen lẫn xúc động. Xỏ chân vào dép mới, tôi thấy vừa vặn đến lạ. Đế dép dày, quai chắc, bước đi vững hẳn. Cảm giác êm chân ấy không chỉ đến từ cao su, mà từ tình đồng đội ấm áp.

Những ngày sau, tôi mang đôi dép ấy đi khắp các chặng hành quân. Lội suối, leo dốc, băng rừng, dép vẫn bền bỉ theo từng bước chân. Mỗi lần nhìn xuống đôi dép, tôi lại nhớ đến anh Hòa, nhớ buổi tối lặng lẽ trong rừng và câu nói giản dị mà chân tình của anh.

Có lúc thấy tôi mang dép tốt hơn, anh em trêu:

“Vinh được ưu ái rồi nhé.”

Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng thì luôn tự nhủ phải cố gắng hơn, đi chắc hơn, để không phụ lòng người đã nhường mình đôi dép.

Một lần hành quân gặp mưa lớn, đường trơn trượt, nhiều người bị tuột dép. Tôi may mắn giữ được thăng bằng nhờ đôi dép cao su ấy. Đến chỗ nghỉ, tôi quay sang cảm ơn anh Hòa lần nữa. Anh chỉ cười hiền:

“Giữ sức mà đi, đến nơi an toàn là được.”

Ngày chia tay đơn vị, mỗi người một ngả. Tôi vẫn giữ đôi dép cao su, dù đã mòn đi nhiều. Anh Hòa dặn:

“Giữ làm kỷ niệm nhé.”

Tôi gật đầu, không nói thêm, nhưng trong lòng rất rõ: đôi dép này không chỉ là kỷ niệm, mà là một phần đời lính.

Giờ đây, khi đã trở về đời thường, đôi dép cao su ấy tôi không mang nữa. Nó được cất gọn trong góc nhà. Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ những chặng đường rừng, nhớ tiếng bước chân đồng đội, nhớ sự sẻ chia thầm lặng giữa những người lính.

Với tôi, đôi dép cao su đồng đội tặng là minh chứng rõ nhất cho tình nghĩa quân ngũ. Giản dị thôi, nhưng bền bỉ và ấm áp – như chính tình đồng đội đã nâng đỡ chúng tôi đi qua những năm tháng gian khó nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÔI DÉP CAO SU CỦA TÌNH ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa