Đôi dép cao su cuối cùng
Đôi dép cao su cuối cùng
Tại nhà bác, tôi nhìn thấy một đôi dép cao su đã mòn vẹt.
Bác cười:
"Đừng nhìn nó cũ. Ngày xưa, có đôi dép này là quý lắm."
Đơn vị hành quân xuyên rừng. Đường toàn đá sắc và gốc cây.
Một hôm, dép của một chiến sĩ trẻ bị đứt quai.
Cậu định đi chân đất.
Người tiểu đội trưởng tháo đôi dép của mình đưa cho cậu.
"Chú còn trẻ, chân chưa quen."
"Thế anh đi gì?"
"Anh quen rồi."
Suốt ba ngày sau đó, người tiểu đội trưởng đi chân trần.
Đêm đến, bàn chân anh rớm máu.
Không một lời than vãn.
Đến khi đơn vị nhận được tiếp tế, người đầu tiên được phát dép mới lại chính là người chiến sĩ trẻ.
Cậu nghẹn ngào:
"Em xin trả dép."
Anh chỉ cười:
"Giữ lấy. Sau này có người cần hơn thì đưa tiếp."
Bác kể:
"Ngày ấy, chúng tôi truyền nhau không chỉ đôi dép, mà truyền cả niềm tin."
Đôi dép cao su cũ ấy giờ nằm yên trong góc nhà như một chứng nhân lặng lẽ của lòng yêu thương và sự hy sinh.
Còn với tôi, sau khi nghe xong câu chuyện, tôi hiểu rằng có những giá trị không bao giờ cũ. Đó là tinh thần đặt người khác lên trước bản thân mình – điều đã làm nên sức mạnh của cả một thế hệ "thời hoa lửa".



