Đôi dép cao su đã mòn gót
Đôi dép cao su đã mòn gót
Bác Lực bước lên sân khấu với đôi dép cao su cũ.
Nhiều người nghĩ đó chỉ là đạo cụ.
Nhưng bác nói:
"Đây chính là đôi dép bác đi từ những ngày còn trong quân ngũ."
Đôi dép đã được vá rất nhiều lần.
Đế dép mòn đến mức gần như không còn hoa văn.
Bác kể ngày ấy, mỗi chiến sĩ chỉ có một đôi dép. Hỏng thì tự vá. Đứt quai thì cắt lốp xe cũ làm lại.
Có lần hành quân suốt nhiều ngày, dép rách hoàn toàn.
Bác đi chân đất qua rừng, qua suối cho đến khi đơn vị dừng chân mới kịp sửa.
Một cậu đoàn viên hỏi:
"Bác giữ đôi dép này để làm gì?"
Bác cười:
"Để nhắc mình đừng bao giờ quên mình đã đi từ đâu."
Câu trả lời ấy khiến cả hội trường vỗ tay.
Tôi nhìn xuống đôi giày thể thao mới tinh của mình.
Tôi chợt hiểu rằng điều quý giá không nằm ở đôi dép.
Mà ở nghị lực của con người đã từng bước qua những chặng đường gian khổ bằng tất cả niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.


