Đôi dép cao su đầu đời
Đôi dép cao su đầu đời
Đôi dép cao su đầu đời
“Có đôi dép mới mà vui thế à?”
Cậu đáp:
“Ở quê em, có được đôi dép thế này đã quý lắm rồi.”
Cậu ngồi xuống, thử dép.
Đôi dép vừa chân.
Đế dép đơn giản nhưng chắc chắn. Không có gì đặc biệt, vậy mà đối với người lính trẻ, nó giống như một món quà.
Anh nhớ lại đôi dép cũ mẹ đã sửa cho mình trước ngày lên đường.
Mẹ từng dặn:
“Đi đâu cũng phải giữ chân cho tốt. Có khỏe mới làm được việc.”
Nhìn đôi dép mới, anh lại nhớ đến lời mẹ.
Những ngày sau đó, đôi dép theo anh qua nhiều con đường.
Qua đất đỏ.
Qua bùn lầy.
Qua những đoạn đường rừng đầy đá sỏi.
Có lúc trời mưa, dép dính đầy bùn. Có lúc đi đường dài, bàn chân mỏi nhừ. Nhưng đôi dép vẫn bền bỉ đồng hành.
Một hôm, người đồng đội vô tình làm đứt quai dép.
Cả nhóm ngồi lại tìm cách sửa.
Người lấy sợi dây nhỏ.
Người tìm một miếng cao su.
Chẳng bao lâu, đôi dép lại có thể sử dụng được.
Mọi người nhìn nhau cười:
“Thế là lại đi tiếp được rồi.”
Đối với những người lính khi ấy, những vật dụng bình thường đều đáng quý. Một đôi dép, chiếc ba lô, chiếc bi đông hay chiếc khăn tay đều có thể gắn với những kỷ niệm sâu sắc.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, người lính vẫn nhớ đôi dép cao su đầu đời trong quân ngũ.
Đôi dép ấy có thể đã không còn.
Nhưng hình ảnh người thanh niên trẻ ngồi bên hiên lán, cẩn thận xỏ đôi dép mới vẫn ở lại trong ký ức.
Đó là niềm vui rất nhỏ giữa những tháng ngày gian khó.
Và cũng là một phần của tuổi trẻ mà ông đã gửi lại nơi chiến khu.
Bài học: Những vật dụng giản dị có thể mang ý nghĩa lớn khi gắn với một chặng đường đáng nhớ. Đôi dép cao su nhắc chúng ta về cuộc sống tiết kiệm, tinh thần vượt khó và khả năng trân trọng những điều bình thường của thế hệ người lính.



