Đôi dép cao su không chịu rời chủ
Trong đơn vị tôi có một người lính tên Hùng, lúc nào cũng đi một đôi dép cao su đã mòn gần hết. Mặt dép nhẵn bóng, quai dép được buộc lại bằng dây dù vì đã rách từ lâu.
Có người bảo anh nên đổi đôi mới, nhưng anh chỉ cười:
“Đôi này theo tôi từ những ngày đầu vào bộ đội, bỏ đi lại thấy thiếu.”
Chúng tôi hay trêu anh là “người giữ kỷ vật sống”, nhưng anh không bận tâm.
Một lần hành quân qua suối, đường trơn, đá sắc. Đôi dép cũ cuối cùng cũng đứt hẳn một bên quai. Anh dừng lại, nhìn đôi dép nằm trên đất ướt, rồi lặng lẽ buộc lại bằng dây balo.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu: đôi dép ấy không chỉ là vật dụng, mà là chứng nhân của cả một chặng đường dài.
Sau này, trong một trận đánh, anh Hùng hy sinh. Khi thu dọn tư trang, chúng tôi vẫn thấy đôi dép cao su ấy nằm trong ba lô, được gói cẩn thận.
Không ai nỡ vứt đi. Nó được giữ lại như một phần ký ức của anh.



