ĐÔI DÉP CAO SU MÒN GÓT
ĐÔI DÉP CAO SU MÒN GÓT
Buổi sinh hoạt truyền thống hôm ấy, bác Thành mang theo một đôi dép cao su đã cũ.
Nhìn đôi dép chỉ còn lại những vết mòn loang lổ, tôi tò mò hỏi:
"Bác giữ đôi dép này từ thời chiến tranh sao ạ?"
Bác gật đầu.
Rồi kể.
Năm ấy, bác mới mười chín tuổi.
Đôi dép được cắt từ lốp xe quân sự cũ.
Đi qua rừng.
Lội suối.
Vượt Trường Sơn.
Có những ngày hành quân hàng chục cây số.
Mưa rừng làm chân trắng bệch.
Đá sắc cứa vào bàn chân rớm máu.
Nhưng đôi dép vẫn theo bác.
Có lần, quai dép bị đứt giữa đường.
Đồng đội dừng lại.
Một người tháo sợi dây điện thoại dã chiến đang mang theo, buộc lại cho bác.
Người khác cười:
"Dép còn đi được thì mình còn tiến được."
Cả đơn vị lại tiếp tục lên đường.
Bác vuốt nhẹ đôi dép rồi nói:
"Ngày ấy, chẳng ai nghĩ đến chuyện đẹp hay xấu. Chỉ mong đôi dép còn là còn có thể tiếp tục hành quân."
Tôi nhìn xuống đôi giày thể thao mới của mình.
Chợt thấy khoảng cách giữa hai thế hệ không nằm ở đôi dép.
Mà ở nghị lực bước tiếp dù phía trước còn biết bao gian khó.


