Đôi dép cao su năm ấy
Ông Lê Văn Kệt, sinh năm 1963, quê xã Trí Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, vẫn nhớ mãi một kỷ niệm giản dị trong những ngày tham gia lực lượng phục vụ nơi biên giới.
Đó là một buổi sáng sau cơn mưa lớn, con đường đất đỏ trở nên lầy lội. Cả đoàn lặng lẽ mang theo hàng hóa, từng bước tiến về điểm tập kết. Đi được một quãng, đôi dép cao su của một đồng đội bị đứt quai. Giữa nơi không có điều kiện thay mới, mọi người dừng lại, lấy sợi dây nhỏ buộc tạm để người bạn có thể tiếp tục lên đường.
Không ai xem đó là việc lớn, nhưng với ông Kệt, hình ảnh mọi người cùng nhau sửa đôi dép giữa con đường đầy bùn đất là điều ông nhớ mãi. Trong những ngày gian khó, mỗi cử chỉ quan tâm, mỗi bàn tay sẵn sàng giúp đỡ nhau đều tiếp thêm sức mạnh để cả tập thể hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm đã trôi qua, đôi dép năm ấy không còn nữa, nhưng tình đồng đội và tinh thần sẻ chia vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Chính những điều bình dị ấy đã làm nên sức mạnh của một thế hệ luôn đặt lợi ích chung lên trên khó khăn của bản thân.
Hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện ấy, ông Kệt mong thế hệ trẻ sẽ luôn trân trọng những giá trị của hòa bình, biết sống đoàn kết, trách nhiệm và tiếp nối tinh thần cống hiến mà các thế hệ đi trước đã gìn giữ bằng cả tuổi thanh xuân.



