Bài viết

Đôi Dép Cao Su Trên Con Dốc Đá

Một đôi dép cao su đã theo người lính đi qua những cung đường gian khó, trở thành kỷ vật gợi nhớ về tình đồng đội và những năm tháng không thể nào quên của thời hoa lửa.

Gia Lai21/05/2026Phúc Thị Xoa (Đoàn xã Chư sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Võ Thanh Bình mới 22 tuổi, tham gia đơn vị vận tải làm nhiệm vụ chuyển hàng hóa và lương thực trên những tuyến đường rừng miền Trung. Đường đi quanh co, nhiều dốc đá. Mùa mưa, đất nhão bùn lầy. Mùa nắng, bụi đỏ phủ kín quần áo. Trong tổ công tác có anh Nguyễn Hữu Tâm, quê Thanh Hóa. Anh Tâm ít nói nhưng rất nhiệt tình giúp đỡ đồng đội. Đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết đế. Có lần ông Bình hỏi: — "Sao anh chưa đổi đôi mới?" Anh Tâm cười: — "Còn đi được thì còn dùng." Một buổi chiều mưa lớn, tổ vận tải nhận nhiệm vụ đưa hàng vượt qua một con dốc đá trơn trượt. Mọi người chia nhau vác hàng. Đến gần đỉnh dốc, ông Bình trượt chân. Kiện hàng trên vai nghiêng xuống. Anh Tâm lập tức quay lại đỡ. Trong lúc loay hoay giữ hàng, quai dép của anh bị đứt. Ông Bình nói: — "Để em lấy dây buộc lại." Anh Tâm lắc đầu: — "Hàng tới nơi trước đã." Hai người tiếp tục đi. Anh Tâm chân thấp chân cao vì đôi dép đứt quai. Nhưng chuyến hàng hôm ấy vẫn đến đúng giờ. Tối về nơi nghỉ chân, ông Bình lặng lẽ ngồi sửa đôi dép giúp anh. Anh Tâm nhìn rồi cười: — "Mai mốt hòa bình rồi chắc chẳng ai nhớ đôi dép này đâu." Ông Bình đáp: — "Em sẽ nhớ." Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Bình trở lại thăm người đồng đội cũ. Anh Tâm lấy từ chiếc rương gỗ cũ ra đôi dép năm nào. Quai dép đã thay nhiều lần. Đế dép mòn gần hết. Nhưng anh vẫn giữ. — "Có những thứ cũ rồi nhưng bỏ đi thì thấy thiếu." — anh nói. Ông Bình cầm đôi dép trên tay thật lâu. Ngoài sân, nắng chiều trải dài. Những con dốc đá năm xưa đã ở lại phía sau. Chỉ có ký ức của thời hoa lửa vẫn còn theo con người đi suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn