Đôi dép cao su trên đỉnh đèo
Một đôi dép cao su giản dị đã trở thành biểu tượng của ý chí bền bỉ và tình đồng đội, giúp người lính vượt qua hành trình gian nan trên những cung đường hiểm trở.
Năm 1970, Bùi Văn Tâm là chiến sĩ vận tải gùi hàng trên tuyến đường Trường Sơn. Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày, băng rừng, vượt suối, leo đèo dốc dựng đứng. Hành trang của anh ngoài lương thực, đạn dược còn có một đôi dép cao su đã mòn vẹt theo năm tháng.
Đôi dép ấy không phải của riêng anh. Nó được truyền lại từ một người đồng đội đi trước, khi anh ấy bị thương không thể tiếp tục hành quân. Trước lúc chia tay, người đồng đội chỉ nói:
“Giữ lấy, còn đi được thì còn đường.”
Từ đó, đôi dép trở thành “người bạn đồng hành” của anh Tâm. Dù quai dép nhiều lần đứt, đế dép mòn đến gần thủng, anh vẫn tìm cách buộc lại bằng dây rừng để tiếp tục sử dụng.
Một lần, trong chuyến gùi hàng qua một con đèo cao, trời đổ mưa lớn. Đường trơn trượt, đất bùn lầy lội. Khi đang leo dốc, quai dép bất ngờ đứt. Nếu dừng lại sửa chữa lâu, anh có thể tụt lại phía sau, ảnh hưởng đến tiến độ chung của cả đoàn.
Không do dự, anh tháo chiếc dép còn lại, buộc cả hai vào ba lô rồi tiếp tục leo đèo bằng chân trần. Đá sắc cứa vào chân, bùn đất bám dày, nhưng anh vẫn bước từng bước chắc chắn.
Khi lên đến đỉnh đèo, chân anh đã rớm máu. Một đồng đội thấy vậy liền đưa cho anh đôi dép của mình. Nhưng anh lắc đầu, lấy đôi dép cũ ra, ngồi sửa lại bằng một đoạn dây rừng.
Anh nói:
“Đôi dép này không chỉ để đi, mà còn là lời nhắc phải cố gắng đến cùng.”
Sau khi sửa xong, anh tiếp tục hành trình như chưa có chuyện gì xảy ra. Đôi dép ấy theo anh qua nhiều cung đường, chứng kiến bao gian khổ và cả những khoảnh khắc sinh tử.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, anh Tâm vẫn giữ lại đôi dép cũ như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn lại, anh nhớ đến đồng đội, nhớ đến những ngày tháng không thể nào quên.



