Bài viết

Đôi dép cao su trên đường chiến dịch và bát cháo hành trong đêm lạnh

Câu chuyện ghi lại một kỷ niệm đầy xúc động trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950 qua ký ức của đồng chí Cù Văn Chước. Giữa muôn vàn thiếu thốn nơi chiến trường khói lửa, tình yêu thương bao la, sự chăm lo chu đáo cùng lối sống khiêm nhường của Bác Hồ dành cho các chiến sĩ bảo vệ, liên lạc đã trở thành bài học sâu sắc về tinh thần sẻ chia của Người Lãnh tụ vĩ đại.

13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1950, Chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn quyết liệt. Để trực tiếp chỉ đạo mặt trận, Bác Hồ đã cùng một đoàn công tác nhỏ vượt qua hàng trăm kilômét đường rừng, qua các đèo cao hiểm trở thuộc địa bàn tỉnh Cao Bằng và Bắc Kạn.

Trong ký ức của đồng chí Cù Văn Chước, chặng đường hành quân vô cùng vất vả. Bác Hồ luôn xỏ đôi dép cao su đúc từ lốp xe phế liệu, tay chống gậy trúc, vai khoác chiếc ba lô bạc màu. Dù đã tuổi cao, Bác vẫn bước đi rất nhanh, luôn quan tâm dặn dò anh em bảo vệ, liên lạc phải chú ý giữ khoảng cách an toàn và giữ bí mật tuyệt đối.

Một đêm muộn, sau khi vượt qua một chặng đường rừng dốc đứng dưới mưa lâm râm, đoàn dừng chân nghỉ tại một lán nứa đơn sơ của dân quân địa phương bên đồi. Thời tiết miền núi về đêm hạ xuống rất thấp, gió lùa qua kẽ nứa buốt giá. Ai nấy đều mệt mỏi, áo quần ướt sũng sương đêm và bùn đất.

Đồng chí Cù Văn Chước vội vã nhóm lửa, tìm ít hành củ và nắm gạo nếp nhỏ để nấu một bát cháo nóng dâng lên Bác dùng cho lại sức. Khi bát cháo hành bốc khói nghi ngút được đưa đến, Bác không ăn ngay. Bác nhìn quanh lán, thấy các chiến sĩ bảo vệ và anh em liên lạc đang ngồi quây quần bên bếp lửa, tay chân run lên vì lạnh.

Bác Hồ nhẹ nhàng đứng dậy, tay cầm bát cháo tiến lại gần bếp lửa. Bác gọi đồng chí Cù Văn Chước và các chiến sĩ trẻ lại, rồi ôn tồn bảo:

"Các chú đi đường vất vả, người nào cũng sũng nước mưa và lạnh. Bác cháu mình cùng chịu gian khổ, các chú có khỏe thì mới bảo vệ được cơ quan, hoàn thành nhiệm vụ được. Cháo này chú Chước chia đều ra cho mỗi anh em một ít, ăn lúc còn nóng cho ấm bụng."

Đồng chí Cù Văn Chước ngập ngừng vì thương Bác mệt, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết và ấm áp của Người, anh không thể làm khác. Bát cháo hành nhỏ được chia đều ra từng chiếc bát gốm. Nhận phần cháo từ tay Bác giữa đêm rừng lạnh giá, nhiều chiến sĩ trẻ đã rấn rấn nước mắt vì xúc động.

Đêm đó, Bác Hồ vẫn thức rất khuya bên ngọn đèn dầu nhỏ để xem lại bản đồ tác chiến và duyệt các báo cáo chiến sự từ mặt trận gửi về.

Đồng chí Cù Văn Chước sau này bồi hồi nhớ lại: "Tấm lòng của Bác đối với chiến sĩ giữa những ngày gian khổ ấy sâu nặng như biển hồ. Sự chăm lo giản dị mà mênh mông của Bác chính là nguồn sức mạnh diệu kỳ, tiếp thêm nghị lực để toàn quân, toàn dân ta vượt qua muôn vàn bão bùng thời hoa lửa, đi tới ngày chiến thắng vẻ vang."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi dép cao su trên đường chiến dịch và bát cháo hành trong đêm lạnh | Câu chuyện thời hoa lửa