ĐÔI DÉP CAO SU TRƯỚC GIỜ XUẤT KÍCH
Đôi dép cao su đã mòn gót, quai chỗ đứt chỗ liền. Anh giữ nó cẩn thận hơn cả súng đạn. Trước giờ xuất kích, anh tháo dép ra, dùng dao nhỏ gọt lại mép cao su cho đỡ cấn chân. Đồng đội trêu: “Ra trận còn lo dép.” Anh cười hiền: “Đi cho vững mới đánh được lâu.” Đôi dép ấy theo anh qua rừng sâu, suối cạn, qua những đêm hành quân gấp gáp. Khi anh ngã xuống, đôi dép nằm lại bên chiến hào. Không ai nhặt đi, bởi tất cả đều hiểu: có những vật nhỏ bé, nhưng đã cùng người lính đi trọn một thời hoa lửa khôn
Đôi dép cao su đã mòn gót, quai chỗ đứt chỗ liền. Anh giữ nó cẩn thận hơn cả súng đạn. Trước giờ xuất kích, anh tháo dép ra, dùng dao nhỏ gọt lại mép cao su cho đỡ cấn chân.
Đồng đội trêu: “Ra trận còn lo dép.” Anh cười hiền: “Đi cho vững mới đánh được lâu.”
Đôi dép ấy theo anh qua rừng sâu, suối cạn, qua những đêm hành quân gấp gáp. Khi anh ngã xuống, đôi dép nằm lại bên chiến hào. Không ai nhặt đi, bởi tất cả đều hiểu: có những vật nhỏ bé, nhưng đã cùng người lính đi trọn một thời hoa lửa không thể nào quên.



