Bài viết

Đôi Dép Cao Su Và Bát Cơm Độn Sắn Nơi Chiến Khu

Kỷ niệm trong những ngày gian khổ ở chiến khu Việt Bắc, ghi lại sự đồng cam cộng khổ, tinh thần kỷ luật và tấm lòng thương yêu bao la của Bác Hồ dành cho cán bộ, chiến sĩ giữa thời hoa lửa.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1948, cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn cực kỳ gay go và thiếu thốn. Tại chiến khu ATK Việt Bắc, lương thực cho cán bộ và chiến sĩ bảo vệ Bác Hồ vô cùng khan hiếm, bữa ăn hàng ngày phần lớn phải độn thêm sắn, ngô và rau rừng.

Đồng chí Long Văn Nhất khi ấy là một chiến sĩ cảnh vệ trẻ, phụ trách canh gác và phục vụ sinh hoạt hàng ngày cho Bác. Thấy Bác Hồ làm việc ngày đêm căng thẳng mà bữa ăn chỉ có bát cơm độn sắn khô khốc với ít muối vừng, đồng chí Nhất cùng anh em nuôi quân rất xót xa.

Một hôm, anh em bàn nhau cố gắng chắt chiu, đi bẫy được một con chim rừng và hái được nắm rau tươi, nấu riêng một bát canh thơm ngon trút vào mâm cơm dâng lên Bác, với hy vọng Bác có thêm chút dinh dưỡng để bồi dưỡng sức khỏe.

Đến giờ ăn, Bác Hồ nhìn mâm cơm thấy có bát canh thịt chim đặc biệt mà mâm cơm của các anh em cảnh vệ bên cạnh không có, Bác liền dừng đũa. Bác gọi đồng chí Long Văn Nhất lại gần và nhẹ nhàng hỏi:

"Chú Nhất này, hôm nay mâm cơm của Bác có món mới ngon thế này, thế mâm của các chú và anh em cảnh vệ có bát canh này không?"

Đồng chí Long Văn Nhất ngập ngừng, thưa thật với Bác:

"Báo cáo Bác, đây là chút chiến lợi phẩm anh em bẫy được ngoài rừng, cố ý nấu riêng để Bác bồi dưỡng sức khỏe ạ. Anh em chúng cháu ăn cơm độn sắn với muối vừng là quen rồi ạ!"

Bác Hồ nghe xong, nét mặt trầm xuống đầy xúc động nhưng rất nghiêm nghị. Bác đặt đôi đũa xuống bàn, nhìn đồng chí Nhất và ôn tồn nói:

"Bác biết các chú thương Bác, muốn Bác khỏe để làm việc. Nhưng Bác cháu ta cùng chung một chiến hào, cùng gánh vác việc nước. Chiến sĩ chịu khổ được thì Bác cũng chịu khổ được. Bác ăn món ngon một mình mà anh em phải ăn sắn lùi thì Bác sao nuốt trôi được?"

Nói rồi, Bác Hồ tự tay múc bát canh thịt chim ấy chia đều làm hai phần, một phần Bác giữ lại, phần còn lại Bác bắt đồng chí Nhất mang sang mâm cho anh em cảnh vệ cùng ăn.

Chưa dừng lại ở đó, thấy đôi dép cao su của đồng chí Nhất bị quai đứt đã khâu đi khâu lại nhiều lần làm đau bàn chân khi đi gác, Bác Hồ đã đi vào lán, lấy ra một chiếc quai dép cao su cũ còn dùng tốt mà Bác tích trữ lại, tự tay cùng đồng chí Nhất chữa lại đôi dép giữa hiên lán.

Bác vừa chữa dép vừa dặn dò đồng chí Nhất:

"Làm cách mạng là phải biết đồng cam cộng khổ. Khi đất nước còn khó khăn, từng hạt gạo, từng cái quai dép đều là mồ hôi của nhân dân. Bác cháu ta thương nhau là ở cái tình, cái nghĩa, cùng chia ngọt sẻ bùi thì kháng chiến mới mau đến ngày thắng lợi được chú ạ!"

Đứng bên Bác Hồ, nhìn bàn tay Bác tỉ mẩn chữa từng chiếc quai dép và nghe những lời dặn dò thấm đượm tình đồng chí, nước mắt đồng chí Long Văn Nhất cứ thế trào ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn