ĐÔI DÉP CAO SU VÀ HÀNH TRÌNH XUYÊN TRƯỜNG SƠN
Một đôi dép cao su giản dị theo chân người lính vượt hàng nghìn cây số Trường Sơn, chứng kiến đói rét, bom đạn và cả những lần cận kề cái chết.
Đôi dép cao su của ông Trần Văn Lộc được cắt từ lốp xe tải quân sự cũ. Quai dép đen sì, đã mòn vẹt, chỗ đứt chỗ vá. Đế dép lồi lõm, in hằn những vết đá sắc và dấu thời gian.
Ông giữ đôi dép ấy trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt dưới gầm giường. Không treo lên, không khoe, không gọi tên. Nhưng với ông, đó là người bạn đã đưa ông đi hết hành trình sinh tử của đời mình.
Năm 1965, ông Lộc nhập ngũ, được biên chế vào lực lượng vận tải Trường Sơn. Ngày nhận quân trang, ông chỉ có một bộ quần áo nâu, một ba lô con cóc, khẩu súng cũ và… đôi dép cao su.
– “Đi rừng, dép này chịu được,” cán bộ hậu cần nói.
Và đôi dép ấy bắt đầu hành trình xuyên dãy Trường Sơn.
Đường Trường Sơn không giống bất kỳ con đường nào. Đó là những lối mòn xuyên rừng già, băng qua suối sâu, leo dốc dựng đứng, lội bùn ngập đến đầu gối. Mùa mưa, vắt bám đầy chân. Mùa khô, đá sắc cứa rách da thịt.
Có lần, ông Lộc dẫm phải mảnh bom vỡ. Đế dép bị khoét một lỗ lớn, máu từ bàn chân chảy ra. Ông xé vạt áo, buộc tạm lại, tiếp tục đi.
– “Không đi thì hàng không đến được tiền tuyến,” ông nói.
Bom Mỹ đánh Trường Sơn ngày đêm. Có những đoạn đường, hôm trước còn đi được, hôm sau đã thành hố sâu. Có những chuyến đi, ông tiễn bạn bè xuất phát, nhưng chỉ một mình quay về.
Đôi dép cao su ấy đã đi qua những lần ông thoát chết trong gang tấc. Khi bom nổ, ông lao xuống hầm. Khi máy bay quần thảo, ông ép mình vào vách đá. Mỗi lần đứng dậy, nhìn xuống chân, đôi dép vẫn còn đó.
Năm 1975, ông Lộc trở về quê. Đôi dép đã mòn đến mức không thể đi tiếp. Nhưng ông không vứt.
– “Nó đã đưa tôi về được tới đây,” ông nói.
Giờ đây, đôi dép nằm im lặng trong chiếc hộp gỗ. Nhưng với ông, mỗi vết mòn là một đoạn Trường Sơn, mỗi vết vá là một lần sống sót.


