Thân nhân liệt sĩ, người có công

Đôi dép cao su và người đồng đội năm xưa

Hải Phòng11/11/2025Lê Nhật Vũ (Đoàn phường Đồ Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường Quảng Trị, năm 1972.
Trong đơn vị, ai cũng biết đại đội trưởng Phạm Văn Thức là người nghiêm nghị mà thương lính như con. Ngày ấy, bộ đội hành quân liên miên, dép cao su là tài sản quý giá. Một buổi sáng, khi chuẩn bị vượt sông Thạch Hãn, chiến sĩ trẻ tên Lâm làm đứt quai dép. Anh lúng túng nhìn đôi chân trần, chưa biết tính sao thì đại đội trưởng Thức bước lại, cởi đôi dép của mình, đưa cho:

“Cậu mang đi, đường còn xa. Tôi đi sau, không sao đâu.”

Lâm ngần ngại, nhưng anh Thức gắt nhẹ:

“Lệnh của đại đội trưởng, thi hành!”

Chiều hôm đó, trận chiến diễn ra ác liệt. Đại đội trưởng Thức dẫn đầu mũi tấn công, trúng đạn hy sinh khi đang đưa thương binh ra khỏi hỏa tuyến.

Nhiều năm sau, Lâm trở về quê, trong hành trang của ông có đôi dép cao su đã sờn mép, phần quai dính chút đất đỏ miền Trung. Ông giữ gìn suốt bốn mươi năm, không để ai chạm vào. Khi có dịp gặp lại gia đình liệt sĩ Thức, ông nghẹn ngào trao lại:

“Đôi dép này, anh Thức đã cho tôi để tôi sống sót. Nó là mạng sống, là lời nhắc về người anh hùng mà tôi mãi mang ơn.”

Giờ đây, đôi dép ấy được trưng bày trong phòng truyền thống của phường. Những người trẻ khi nhìn thấy, ai cũng lặng người — bởi giữa khói lửa chiến tranh, có những điều giản dị mà thiêng liêng hơn mọi tấm huân chương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn