ĐÔI DÉP CAO SU VÀ TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Chiến tranh có thể lấy đi của con người rất nhiều thứ: tuổi trẻ, mái nhà, những cuộc đoàn tụ và cả những người thân yêu.
Nhưng giữa những năm tháng khốc liệt ấy, có một thứ luôn được gìn giữ – đó là tình đồng chí, đồng đội.
Trong một lần hành quân giữa rừng, đơn vị gặp phải một trận mưa lớn. Con đường đất vốn đã trơn trượt nay càng trở nên lầy lội. Những người lính nối nhau bước đi trong im lặng, đôi chân đã mỏi nhừ sau nhiều giờ hành quân.
Một người lính trẻ bất ngờ bị đứt quai dép.
Anh cúi xuống loay hoay buộc lại, nhưng chiếc dép đã cũ, không thể sửa được nữa.
Thấy vậy, người đồng đội đi phía sau liền tháo một chiếc dép của mình đưa cho anh.
“Cậu đi đi.”
“Thế còn cậu?”
“Tớ còn một chiếc là được.”
Người lính trẻ lắc đầu:
“Không được, đường còn xa.”
Người đồng đội chỉ cười:
“Đi thôi. Đừng để cả đơn vị phải chờ.”
Thế là họ tiếp tục hành quân.
Một người đi đủ đôi dép.
Một người bước chân trần trên con đường rừng đầy đá sỏi.
Không ai nói thêm câu nào.
Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, đôi khi tình đồng chí lại được thể hiện bằng những điều giản dị như thế.
Một bi đông nước được chuyền tay nhau.
Một phần lương khô được chia đôi.
Một chiếc áo được nhường lại trong đêm lạnh.
Một người thức gác để đồng đội được ngủ thêm một chút sau chặng đường dài.
Hay chỉ đơn giản là một câu:
“Cố lên, còn có tôi đây.”
Sau trận chiến hôm ấy, đơn vị có người bị thương.
Giữa tiếng bom đạn, một người lính đã quay lại tìm đồng đội dù chính mình cũng đang bị thương. Anh dìu bạn ra khỏi vùng nguy hiểm, từng bước một, cho đến khi cả hai được đưa về nơi an toàn.
Đêm đó, trong căn lán dã chiến, người bị thương tỉnh lại.
Điều đầu tiên anh hỏi không phải mình đang ở đâu, vết thương có nặng không.
Mà là:
“Cậu ấy đâu rồi?”
Người bên cạnh đáp:
“Vẫn ở đây. Cậu ấy bảo phải nhìn thấy cậu tỉnh lại mới yên tâm.”
Anh quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Chiến tranh khiến những người xa lạ trở thành người thân.
Những người chỉ mới gặp nhau vài tháng, vài ngày, thậm chí vài giờ, có thể sẵn sàng che chắn cho nhau bằng chính mạng sống của mình.
Bởi họ cùng đi qua những con đường bom đạn.
Cùng chia nhau từng ngụm nước.
Cùng thức qua những đêm dài.
Cùng nhìn thấy những người bên cạnh ngã xuống.
Và cũng cùng nhau nuôi một niềm tin rằng ngày mai đất nước sẽ hòa bình.
Có những người đã trở về.
Cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng với những người còn sống, ký ức về đồng đội chưa bao giờ mất đi.
Nhiều năm sau chiến tranh, đôi dép cao su năm nào vẫn được giữ lại như một kỷ vật.
Nó chẳng còn nguyên vẹn. Một chiếc đã sờn cũ, phần quai được nối lại bằng một đoạn dây nhỏ.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, người cựu chiến binh lại nhớ đến một người đồng đội đã từng nhường mình chiếc dép giữa con đường rừng năm ấy.
Một đôi dép.
Hai người lính.
Một người đã trở về, một người đã nằm lại.
Nhưng tình đồng chí thì vẫn còn.
Có lẽ, điều đẹp nhất mà chiến tranh để lại không phải là những câu chuyện lớn lao, mà chính là những tình cảm rất đỗi bình dị giữa những con người đã cùng nhau đi qua sinh tử.
Họ không gọi nhau bằng những lời hoa mỹ.
Chỉ gọi nhau hai tiếng:
“Đồng chí!”
Hai tiếng ấy, giữa chiến trường năm xưa, có khi còn quý hơn cả một lời thề.
Bởi khi đã gọi nhau là đồng chí, nghĩa là trong những giờ phút hiểm nguy nhất, không ai bị bỏ lại phía sau.
Và đó cũng là một phần ký ức đẹp đẽ của thời hoa lửa – nơi tình người vẫn có thể nảy mầm giữa khói bom, nơi những người lính trao cho nhau niềm tin, sự sống và cả những năm tháng tuổi trẻ của mình.


