Đôi dép còn đặt trước hiên
Ngày con nhập ngũ, vội vã theo tiếng gọi của Tổ quốc, đôi dép cao su cũ vẫn còn nằm trước hiên nhà. Mẹ cầm đôi dép lên, định cất đi nhưng rồi lại đặt xuống đúng chỗ cũ. Mẹ bảo: "Để đó... biết đâu một ngày nó về, khỏi phải đi chân đất." Những mùa mưa rồi mùa nắng nối tiếp nhau. Đôi dép đã bạc màu, quai dép cứng lại theo thời gian. Mỗi lần quét sân, mẹ đều lau sạch bụi bám trên đó như lau một kỷ niệm. Con không trở về nữa. Nhưng đôi dép vẫn ở đó, như chứng nhân lặng lẽ của một lời chờ đợi khôn
Ngày con nhập ngũ, vội vã theo tiếng gọi của Tổ quốc, đôi dép cao su cũ vẫn còn nằm trước hiên nhà. Mẹ cầm đôi dép lên, định cất đi nhưng rồi lại đặt xuống đúng chỗ cũ.
Mẹ bảo:
"Để đó... biết đâu một ngày nó về, khỏi phải đi chân đất."
Những mùa mưa rồi mùa nắng nối tiếp nhau. Đôi dép đã bạc màu, quai dép cứng lại theo thời gian. Mỗi lần quét sân, mẹ đều lau sạch bụi bám trên đó như lau một kỷ niệm.
Con không trở về nữa.
Nhưng đôi dép vẫn ở đó, như chứng nhân lặng lẽ của một lời chờ đợi không bao giờ tắt.
Ý nghĩa:
Có những người mẹ giữ lại một đôi dép cũ, chỉ để giữ lại hy vọng mong manh về bước chân của con.



