Đôi dép còn lại
Đôi dép còn lại
Trong những ngày hành quân xuyên rừng, người lính trẻ chỉ có đôi dép cao su giản dị dưới chân. Đôi dép ấy đã cùng anh đi qua bao con đường gập ghềnh, băng qua suối, vượt dốc. Có lần, trong một trận chiến ác liệt, anh bị thương nhẹ ở chân, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục di chuyển cùng đơn vị.
Trong lúc vội vã rút khỏi khu vực nguy hiểm, một chiếc dép của anh bị tuột lại phía sau. Anh định quay lại lấy, nhưng đồng đội đã kéo tay anh lại, nhắc rằng tính mạng quan trọng hơn. Anh đành tiếp tục đi, chân còn lại chỉ mang một chiếc dép.
Suốt quãng đường sau đó, anh bước đi với một chân trần, một chân dép. Đất đá cứa vào chân, đau rát nhưng anh vẫn không dừng lại. Đồng đội thấy vậy liền thay nhau dìu anh, chia sẻ từng bước đi.
Sau chiến tranh, anh vẫn nhớ rõ cảm giác ngày hôm đó. Không phải vì đau, mà vì tình đồng đội đã giúp anh vượt qua. Chiếc dép còn lại được anh giữ như một kỷ vật. Một vật nhỏ nhưng chứa đựng cả một ký ức lớn của thời hoa lửa.


