ĐÔI DÉP CÒN LẠI
Chiếc dép đã cũ, đã mòn theo năm tháng, nhưng với ông, đó là cả một phần ký ức. Mỗi lần nhìn vào, ông lại nhớ về người đồng đội năm xưa – nhớ về những ngày tháng cùng nhau vượt qua gian khó.
Trong ký ức của ông Phạm Văn Tư, có một kỷ vật mà ông luôn giữ gìn – một chiếc dép cao su đã cũ. Điều đặc biệt là chiếc dép ấy không phải của ông, mà là của một người đồng đội.
Họ từng cùng nhau hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng ăn trong những ngày gian khó. Đôi dép cao su giản dị ấy đã theo người bạn của ông qua nhiều chặng đường.
Trong một lần làm nhiệm vụ, tình huống trở nên nguy cấp. Giữa lúc di chuyển, người đồng đội ấy không may gặp nạn. Mọi việc diễn ra quá nhanh, ông Tư không kịp làm gì ngoài việc nắm chặt tay bạn lần cuối.
Khi đơn vị rút đi, ông nhặt lại chiếc dép còn sót lại – vật duy nhất còn lại của người bạn. Từ đó, chiếc dép trở thành kỷ vật mà ông luôn mang theo bên mình.
Chiếc dép đã cũ, đã mòn theo năm tháng, nhưng với ông, đó là cả một phần ký ức. Mỗi lần nhìn vào, ông lại nhớ về người đồng đội năm xưa – nhớ về những ngày tháng cùng nhau vượt qua gian khó.
Ông không kể nhiều về nỗi mất mát, chỉ lặng lẽ giữ lại kỷ vật ấy như một cách để không quên. Với ông, ký ức không cần phải nói thành lời, chỉ cần còn được gìn giữ.
Ngày nay, chiếc dép ấy vẫn nằm yên trong một góc nhỏ trong nhà. Không ai biết hết câu chuyện phía sau, nhưng với ông Phạm Văn Tư, đó là biểu tượng của tình đồng đội – giản dị, lặng lẽ nhưng không bao giờ phai nhạt.



