Đôi dép cũ
Đôi dép cũ mang theo ký ức và lời dặn của cha trước ngày ra trận. Đó là hành trang tinh thần giúp người lính vững bước.

Anh luôn mang theo một đôi dép cao su đã mòn gót. Nó không đẹp, cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Đồng đội nhiều lần trêu, bảo anh đổi đôi khác cho đỡ khổ. Nhưng anh chỉ cười, lắc đầu.
Đôi dép ấy là của cha anh để lại. Ngày tiễn anh lên đường, cha không nói nhiều, chỉ đặt nó vào tay anh.
“Đi đâu cũng phải nhớ mình từ đâu mà ra” – câu nói ấy anh chưa từng quên.
Trên từng chặng đường hành quân, đôi dép theo anh qua bùn đất, qua sỏi đá, qua cả những trận mưa rừng dầm dề.
Và mỗi bước chân anh đi, không chỉ là bước chân của một người lính, mà còn là bước chân của cả một thế hệ đang nối tiếp nhau giữ lấy quê hương.



