Cựu chiến binh

Đôi Dép Cũ

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, trong một đơn vị hành quân qua vùng quê miền Trung, có một người lính trẻ tên Khánh. Anh nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi, mang theo trong ba lô vài bộ quần áo, một tấm ảnh gia đình và đôi dép cao su đã cũ.

Đôi dép ấy là món quà của cha trước ngày anh lên đường.

Cha chỉ dặn:

“Đường chiến tranh nhiều đá sỏi, con nhớ giữ đôi chân mình.”

Khánh cười, bảo cha yên tâm.

Những ngày hành quân, đôi dép theo anh qua những con đường đất đỏ, qua những cánh đồng ngập nước và cả những đêm phải đi chân trần vì sợ tiếng dép làm lộ vị trí.

Có lần, trong một trận mưa lớn, dép của Khánh bị đứt quai. Anh định bỏ lại nhưng một người đồng đội đã lấy dây dù buộc tạm.

“Còn đi được thì cứ giữ. Biết đâu nó còn đưa cậu về nhà.”

Khánh cười:

“Ừ, nhất định nó phải đưa tôi về.”

Nhưng lời hẹn ấy không thành.

Trong một trận đánh sau đó, Khánh hy sinh.

Khi đơn vị rút đi, người đồng đội tìm thấy đôi dép của anh bên một con đường nhỏ. Một chiếc vẫn còn nguyên, chiếc kia đã sờn rách.

Anh giữ lại, gói cẩn thận trong ba lô.

Nhiều tháng sau, anh tìm về quê Khánh.

Người cha già đứng rất lâu khi nhận đôi dép. Ông không hỏi nhiều, chỉ đưa tay vuốt lên quai dép đã cũ rồi lặng lẽ quay mặt đi.

Đêm ấy, ông đặt đôi dép dưới chân giường, đúng vị trí mà ngày trước Khánh vẫn thường để mỗi khi đi ngủ.

Chiến tranh kết thúc.

Năm tháng trôi qua, mái tóc người cha bạc trắng. Căn nhà cũng nhiều lần sửa sang, nhưng đôi dép vẫn được ông giữ lại.

Mỗi khi có ai hỏi vì sao một đôi dép cũ lại quý đến vậy, ông chỉ nói:

“Vì nó từng cùng con tôi đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.”

Đôi dép không đưa Khánh trở về.

Nhưng nó đã trở thành thứ nhắc người ở lại rằng, giữa những năm tháng khốc liệt nhất, đã có những người trẻ bước đi bằng đôi chân trần, mang theo một niềm tin giản dị: chiến tranh rồi sẽ kết thúc, và họ sẽ được trở về nhà.

Có người đã trở về.

Có người thì không.

Nhưng dấu chân của họ vẫn còn nằm lại trên những con đường của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi Dép Cũ | Câu chuyện thời hoa lửa