Đôi dép để lại
Đôi dép để lại
Đơn vị hành quân xuyên rừng nhiều ngày, đường đá sắc khiến chân ai cũng phồng rộp. Trong tiểu đội có cậu lính trẻ tên Khôi, người nhỏ nhất nhưng lúc nào cũng đi nhanh nhất.
Một chiều nghỉ chân bên suối, đồng đội thấy Khôi ngồi vá đôi dép cao su đã mòn gần hết.
Anh bạn bên cạnh bảo:
“Dép thế này bỏ đi thôi.”
Khôi lắc đầu:
“Đây là dép anh trai tôi để lại.”
Anh trai Khôi từng là bộ đội và đã hy sinh ở chiến trường miền Nam. Trước lúc đi, anh để lại đôi dép ấy cho em trai cùng lời dặn:
“Lớn lên thì tiếp bước anh.”
Từ đó, Khôi luôn mang đôi dép cũ theo mình như mang theo cả lời hứa.
Một trận hành quân gấp giữa đêm mưa khiến quai dép đứt hẳn. Khôi vẫn chân trần đi tiếp đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Sau chiến tranh, đôi dép ấy được anh đặt trang trọng trên bàn thờ người anh trai. Nó đã cũ đến mức không thể đi được nữa, nhưng vẫn giữ nguyên dấu chân của hai thế hệ trong thời hoa lửa.



