Đôi dép để lại
Tuấn và Bình cùng nhập ngũ một ngày. Bình có đôi dép mới hơn nên hay nhường cho Tuấn đi những đoạn đường nhiều đá. Tuấn không chịu, bảo ai cũng đau chân như nhau.
Tuấn và Bình cùng nhập ngũ một ngày. Bình có đôi dép mới hơn nên hay nhường cho Tuấn đi những đoạn đường nhiều đá. Tuấn không chịu, bảo ai cũng đau chân như nhau. Một hôm Tuấn bị sốt cao, Bình lặng lẽ để đôi dép của mình cạnh chỗ bạn nằm rồi đi làm nhiệm vụ bằng đôi dép cũ. Khi Tuấn tỉnh dậy, anh hiểu ngay. Sau này Bình không trở về nữa. Tuấn giữ đôi dép ấy đến cuối chiến tranh, không phải vì nó tốt, mà vì nó nhắc anh nhớ đến một người bạn tử tế.



