Đôi dép giữa hành quân
Đôi dép giữa hành quân
Trong những ngày hành quân dài dằng dặc, người lính chỉ có đôi dép cao su giản dị dưới chân. Đôi dép đã mòn theo từng bước đi, in dấu trên biết bao con đường rừng. Có lúc quai dép đứt giữa đường, anh phải dừng lại buộc lại bằng sợi dây nhỏ. Dù vậy, anh vẫn tiếp tục bước đi không chút do dự. Mỗi bước chân là một lần tiến gần hơn đến nhiệm vụ. Những con đường gập ghềnh, trơn trượt không làm anh chùn bước. Đôi dép ấy đã cùng anh vượt qua nắng gắt và mưa rừng. Có những đoạn đường đá sắc cứa vào chân, nhưng anh vẫn kiên cường tiến lên. Đồng đội nhìn nhau, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu. Họ cùng đi, cùng chịu gian khổ, cùng chia sẻ từng khó khăn. Sau chiến tranh, đôi dép đã cũ đến mức không thể dùng nữa. Nhưng anh vẫn giữ lại như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn thấy, anh lại nhớ đến những ngày hành quân gian khổ. Nhớ những con đường dài không có điểm dừng. Nhớ những bước chân không bao giờ lùi lại. Đôi dép giản dị ấy trở thành biểu tượng của ý chí người lính. Một ý chí không bao giờ gục ngã. Một dấu ấn của thời hoa lửa.


