Bài viết

Đôi dép lạc giữa Trường Sơn

Đôi dép lạc giữa Trường Sơn

Ninh Bình25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, trên tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh có một cô thanh niên xung phong tên là Lan.

Lan không xinh kiểu nổi bật, nhưng lúc nào cũng cười. Nụ cười của cô khiến cả tiểu đội đỡ mệt sau những ngày gùi hàng, san lấp hố bom.

Trong đội có Tuấn — ít nói, trầm tính. Anh để ý Lan từ lâu nhưng chẳng dám nói. Ở nơi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, người ta thường giữ tình cảm trong lòng, sợ chưa kịp nói đã phải chia xa.

Một lần hành quân, Lan bị bom vùi khi đang lấp đường. Cả đội đào bới điên cuồng. Khi kéo được cô lên, một chiếc dép cao su của Lan đã bị mất.

Tối hôm đó, Tuấn lặng lẽ quay lại con đường vừa bị bom đánh. Giữa mùi khói thuốc súng và đất đá, anh lần mò tìm bằng được chiếc dép còn lại. Không phải vì nó quý, mà vì anh biết — Lan rất giữ gìn đôi dép ấy, vì đó là kỷ vật mẹ đưa trước khi cô đi. Anh tìm thấy nó, dính đầy bùn đất.

Từ hôm đó, Lan luôn mang một chiếc dép cũ và một chiếc dép được Tuấn buộc lại bằng dây rừng. Nhìn vừa buồn cười vừa thương.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận lệnh gấp phải thông đường trước bình minh. Lan xung phong đi đầu. Tuấn muốn thay cô, nhưng Lan cười:

“Để em. Anh còn phải về...”

Câu nói bỏ lửng.

Bom rơi bất ngờ.

Sáng hôm sau, con đường đã được thông. Nhưng Lan thì không còn nữa.

Người ta chỉ tìm thấy một chiếc dép — chiếc dép được buộc lại bằng dây rừng — nằm bên mép đường. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, Tuấn trở lại con đường ấy. Anh không còn là chàng trai năm xưa nữa.

Anh đặt bên vệ đường một đôi dép mới.

Nhưng rồi lại lấy ra một chiếc cũ kỹ trong túi — chiếc dép còn lại của Lan mà anh giữ suốt bao năm.

Anh đặt hai chiếc cạnh nhau.

Một cũ, một mới.

Một của quá khứ.

Một của hiện tại.

Nhưng người thì mãi mãi không còn.

Ý nghĩa câu chuyện:

Chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà là những tình cảm dang dở không bao giờ kịp nói.

Những điều nhỏ bé (như đôi dép) lại chứa đựng ký ức và tình yêu rất lớn.

Và có những người… mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân để người khác được sống tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn