Đôi dép mòn
Đôi dép mòn
Đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết phần gót. Quai dép được buộc lại bằng một đoạn dây nhỏ, nhìn qua cũng đủ biết nó đã theo anh qua rất nhiều chặng đường.
“Đổi đi, đi thế này sao được?” – một đồng đội nói.
Anh chỉ cười:
“Quen rồi. Đổi lại khó đi.”
Không ai biết đôi dép ấy đã đi qua bao nhiêu con đường. Từ những lối mòn trong rừng, những đoạn dốc trơn trượt, đến những ngày mưa khiến đất bám dày dưới đế. Có lần, dép gần như đứt hẳn, anh vẫn buộc lại, tiếp tục đi.
Đôi dép không chỉ là vật dụng, mà là thứ gắn bó với anh như một phần của cuộc sống.
Những đêm dừng chân, anh thường đặt dép ngay ngắn bên cạnh, lau qua lớp bùn đất. Có người trêu:
“Chăm dép hơn chăm mình.”
Anh không giải thích. Chỉ biết rằng, trong những ngày thiếu thốn, bất cứ thứ gì đồng hành lâu dài đều trở nên quý giá.
Nhiều năm sau, khi trở về, anh không còn mang đôi dép ấy nữa. Nhưng anh vẫn giữ lại, đặt ở một góc nhỏ trong nhà.
Mỗi lần nhìn thấy, anh nhớ lại những con đường đã đi qua – những con đường không chỉ dài, mà còn đầy kỷ niệm.



